Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2020

Chương 3 ~ 25 Tết: Khổ Trước Sướng Sau

[Khổ trước sướng sau.]

"Trời sáng rồi đấy, Thịnh muốn được ăn no không?"

Vỹ bước vào phòng, cậu giả vờ gõ lên cửa gỗ mấy cái, nhìn con mắt ướt át đỏ hoe của Thịnh mà vui sướng.

Thịnh quả đúng thê thảm nguyên do cũng bởi vì tối qua đã bị Vỹ dằn vặt cả đêm. Bắn vì bị địt, có, bắn vì bị tát cặc, có, bắn vì bị sục cặc, có, bắn vì bị thông tiểu, có luôn,... Thịnh không nhớ mình đã bắn mấy lần nữa, chỉ nhớ sau đấy là có đái ra lênh láng nên bị Vỹ lấy cây thông tiểu chặn lỗ cặc lại không cho bắn nữa. Thuốc kích dục mà Vỹ bắt Thịnh uống vô cùng thần kỳ, nó cứ làm Thịnh nứng dù đã bắn đến khô tinh, mà sau khi bắn thì lại chả mệt mỏi, nhanh chóng lên lại sức lực cho Thịnh để chuẩn bị đón chờ đợt nứng tiếp theo. Thuốc này chỉ một viên là người ta muốn bị khai phá sáng đêm rồi mà Thịnh bị bắt uống đến sáu viên, nghe cũng biết hiệu dược của nó sẽ vô cùng kinh hoàng. Bởi vì Thịnh thanh tỉnh cả đêm nên cũng đã chịu không ít đau khổ.

Thịnh bị Vỹ chơi đến rạng sáng ba giờ thì dừng, tưởng đã được nghỉ ngơi nhưng không, Vỹ trói chặt tứ chi Thịnh ở bốn góc giường, đeo cho Thịnh bịt miệng gắn con cặc giả, nó đâm sâu vào họng Thịnh, vú thì đặt mấy cái đầu hút hút đến sưng tấy, cậu bỏ cái thông tiểu kim loại ở cặc Thịnh ra, thay vào đó là ống bằng nhựa, đâm đến vào bóng đái của Thịnh, bít cửa mọi lối ra. Hai dái của anh bị cậu cho đeo tạ ép sát, trong lúc Thịnh rên rỉ thì Vỹ đặt máy địt ngay đít Thịnh rồi cài đặt địt tự động vào lỗ đít anh rể. Quả đúng như lời đã nói trước, từ nay Vỹ sẽ không để lỗ đít Thịnh khép lại nữa.

Vào đêm qua, Thịnh đã khóc, đã thật sự khóc, anh bị Vỹ chơi đến hỏng, nước mắt giàn giụa chảy ra không kiểm soát, hiện tại khóe mắt anh vẫn còn đỏ hồng, trán đổ mồ hôi mệt nhọc, cả người anh rã rời mặc cho phía dưới bị đâm kịch liệt. Cả một đêm không thể chợp mắt, Thịnh cảm thấy mệt mỏi không thôi, khi anh nhìn thấy Vỹ, ánh mắt của Thịnh không còn quá dữ tợn mà chỉ là một cái nhìn mang vẻ bất lực.

Vỹ đi đến rồi hôn lên trán Thịnh, cậu tắt máy địt, kéo máy từ từ khỏi đít Thịnh, vì thế tinh của Vỹ bên trong đít Thịnh cũng theo lẽ mà tràn ra. Vỹ lấy tay chặn lại, cậu dùng một miếng băng keo điện màu đen dán vào cái lỗ nhỏ đó, giữ cho tinh trùng vẫn ở bên trong. Vỹ cởi trói cho Thịnh rồi tự mình leo lên ngồi sát đầu giường, cậu kéo Thịnh vào lòng mình, nửa nằm nửa ngồi, ôm lấy Thịnh từ phía sau.

"Thịnh sướng không?"

Thịnh lắc đầu, Vỹ cười cười.

"Thịnh có thành thật chưa?"

Vỹ gỡ hai cái hút vú của Thịnh ra, đầu vú Thịnh sưng tấy lên, màu đỏ của vú càng rõ ràng, nó vừa to vừa đỏ nhìn như vú của đàn bà, mà Thịnh vốn là dân tập gym nên cơ ngực đã bự sẵn, giờ nhìn càng mê người hơn. Cậu nuốt nước miếng ực một cái. Cậu lấy hai tay xoa xoa đầu vú ấy, người trong lòng cậu lập tức rên rỉ, cả thân anh ngã vào ngực Vỹ còn hai tay thì nắm chặt chân cậu. Nhìn thấy vậy, Vỹ càng kịch liệt mà ngắt nhéo, người trong lòng càng rên lợi hại hơn.

"Chỉ cần Thịnh ngoan ngoãn thành thật đến khi chị hai về  thì tôi sẽ thả Thịnh đi, không nói hai lời, còn không thì...... tôi sẽ cho chị hai thấy bộ dáng bây giờ của Thịnh."

Thịnh bây giờ là cá nằm trên thớt, ở trong ngực Vỹ mà rên rỉ, chân uốn éo. Vỹ mở khóa miệng cho Thịnh, nước bọt của anh chảy ra nhìn rất là dâm đãng. Tay trái của Vỹ quẹt nước nhờn đầu cặc Thịnh cho Thịnh mút, tay phải của Vỹ vẫn xoa xoa vú Thịnh, cậu cắn lên vành tai anh rồi nói nhẹ vào tai:

"Bây giờ vẫn chưa sướng à?"

Thịnh nhắm mắt mà mút lấy đầu tay Vỹ, gật đầu một cái rất nhẹ. Vỹ biết giờ anh rể chỉ là yếu mềm trong chốc lát, anh nương theo tình dục chứ lý trí không hề thuộc về mình, mà cũng chả sao cả, làm Thịnh nhớ mùi vị ái dục này đã không sợ người chạy mất rồi.

"Bây giờ Thịnh muốn gì?"

Vỹ vẫn mút tai Thịnh, tay mân mê quanh vùng tam giác dâm dục, mắt Thịnh mơ màng và rên rỉ không thôi.

"Muốn...muốn..ra...."

Vỹ đưa tay xuống cặc Thịnh xoa từng cái lại từng cái khiến cho nó kích thích càng thêm cương cứng nhưng vì như vậy nên Thịnh lại đau, bởi ống thông tiểu được đưa sâu quá, nó chặn luôn đường bắn tinh của anh thì dù sướng cỡ nào cũng không ra được. Thịnh bất giác cố gỡ tay Vỹ khỏi cặc mình, Vỹ nhận ra và càng nắm chặt.

"Không phải Thịnh vừa cầu xin à? Thịnh đổi ý rồi à?"

"Ra...ra...không được..."

"Ồ." - Vỹ đẩy Thịnh ra xa mình chút, cậu bảo Thịnh quay người lại rồi lấy tay tự vỗ lên đùi mình. - "Thịnh dùng miệng cởi quần nhỏ tôi ra đi rồi tự mình ngồi lên, nếu tôi hài lòng sẽ cho Thịnh ra, chịu chứ?"

"Mày...."

"Hoặc để cái này cứng đến chiều?" - Vỹ đưa hai tay ra véo vú Thịnh, hỏi Thịnh thêm lần nữa. - "Thịnh chọn đi."

Cậu se vú anh, chán chê thì đưa miệng lại gần mà mút. - "Tôi sẽ hẹn một bữa nhậu với các chú bác, rồi tại đó tôi sẽ lôi Thịnh ra địt trước mặt họ, địt đến khi Thịnh đái ra mới dừng. Thích như vậy chứ?"

Thịnh cắn môi, uất ức mà nói:

"Được... rồi... tao sẽ làm theo lời mày."

"Ngoan."

Vỹ xoa đầu Thịnh với vẻ mặt cưng chiều, lưng cậu dựa sát vào thành giường chờ đợi anh rể biểu diễn. Thịnh cứng đờ tới gần, mặt anh đỏ vô cùng, từ từ dời mặt xuống giữa háng của Vỹ. Ngay tức thì, cái mùi sịp của Vỹ xộc vào mũi Thịnh, ôi cái mùi thật quen thuộc bởi cả hôm qua, mỗi khi Vỹ ra thì đều bắt Thịnh uống lại cả, dù chưa thật sự bú cặc Vỹ nhưng mùi thì chả lầm đi đâu được.

Thịnh khó khăn mà cắn mép sịp Vỹ, dưới một chút trợ giúp của cậu, anh thành công kéo sịp ra, con cặc hùng dũng của Vỹ liền  xuất hiện trước mắt Thịnh. Con cặc ấy không dài bằng của Thịnh nhưng có bề ngang bự hơn rất nhiều và nó chính là thủ phạm khiến đít Thịnh ê ẩm đến lúc này.

"Thịnh nhìn gì dữ thế? Bộ Thịnh không có cặc sao? Haha."

Vỹ cười, cậu nâng chân xoa vào con cặc đang cứng ngắc đến tím tái của Thịnh làm cho anh rên ư ử, anh định dời đít lên ngồi thì cậu nhíu mày.

"Thịnh không định bôi trơn à?"

"Ưmm.....m........"

Thịnh lò mò định lấy bôi trơn lăn lóc trên sàn thì bị Vỹ nắm lấy tóc kéo đầu lại, tay cậy miệng Thịnh ra để đưa ngón tay vào bên trong, nhìn lại Thịnh lúc này đang trong tư thế bò ưỡn mông trên giường, thật là dâm đãng làm sao.

"Thịnh bôi trơn bằng cái miệng này sẽ tiện hơn."

Không phải là Thịnh chưa từng bú cặc, nhưng đây bú cho em vợ thì Thịnh chẳng muốn chút nào, cảm giác quá kỳ quái, Thịnh không chịu được. Ấy mà anh biết, nếu anh không chịu thì sẽ thảm lắm đây. Thịnh tưởng tượng ra Vỹ là một bot mà bản thân mình là Top cần phải làm dạo đầu, anh thoải mái hơn rồi đưa lưỡi ra quấn lấy thân trụ.

Lưỡi Thịnh quấn vào đầu khấc của con cặc ấy rồi điêu luyện mà từ từ nuốt vào, giam cầm trụ trời trong miệng của mình, anh dùng nước bọt để bôi khắp thân cặc và bắt đầu thăm dò từng ngóc ngách. Hai tay Thịnh mò vào đùi Vỹ, đầu thì cúi xuống còn lưỡi vẫn linh hoạt làm nhiệm vụ, bên trong yết hầu không ngừng mút cho anh cảm nhận được trọn vẹn cái vị tanh tanh do nước nhờn chảy ra. Thịnh tận dụng lại nước nhờn đó để liếm cặc Vỹ. Trong lúc bú cặc, anh trộm vía lên nhìn khuôn mặt cậu em vợ, Vỹ có vẻ hài lòng nên Thịnh lại thêm hăng say tiếp tục mút liếm.

Bỗng dưng Thịnh cảm thấy có đôi tay nắm lấy đầu mình, Vỹ bỗng húc hông lên mấy cái cực kỳ kịch liệt mà kiến con cặc đi sâu vào họng Thịnh làm Thịnh trố mắt trắng lên. Thịnh càng giãy giụa thì Vỹ càng kịch liệt, cậu đâm đến độ nước mắt nước mũi của anh vì sinh lý mà chảy ra tèm lem. Nhìn thấy anh đáng thương như vậy, Vỹ mềm lòng nên dừng húc, cậu đưa tay xoa tóc Thịnh:

"Đủ rồi, Thịnh ngồi lên đi."

Thịnh rời miệng khỏi con cặc, anh dụi nước mắt nước mũi rồi trừng Vỹ. Anh từ từ leo lên người Vỹ, cho cặc của cậu vào bên trong mình. Cặc Vỹ dễ dàng đi vào quá mức làm Thịnh hoang mang nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, vì biết lỗ đít của mình bị mở rộng từ tối qua đến giờ thì chắc chắn cặc Vỹ đi vào như thế là đương nhiên. Mà lẽ đương nhiên này lại là sự sỉ nhục to lớn đối với anh, từ lâu hầu như đều làm top, anh còn một người có vợ lại thêm hai con mà cái lỗ lại rộng toang hoác thế này, nó...thật.... thật.... Thịnh nghĩ lơ đãng, nhắm lúc này, Vỹ vỗ mạnh vào hai bên đít Thịnh.

Chát, chát.

"Lỗ rộng quá nên chết đứng rồi à? Nhún đi Thịnh."

Thịnh vì bị tát mà tỉnh giấc trở lại, anh bắt đầu nhiệm vụ của mình. Ép sát lỗ đít, nhún lên xuống trên người Vỹ, để mặc cậu sờ cặc mà nhún kịch liệt. Hai chân Thịnh tạo thành nhịp, nâng mông lên rồi hạ mông xuống, lúc cần cơ mông sẽ giãn, lúc không thì thắt chặt lại. Thịnh để cho thằng em vợ đâm mình trong vẻ mặt đầy vui sướng. Điều đó không lầm đâu, Thịnh thật sự thấy sướng, mặc kệ do thuốc hay là gì nhưng cảm giác bị đâm thế này làm Thịnh sướng chết đi được.

Thịnh nhún mông lên xuống theo nhịp, không theo lý trí mà theo cơn nứng của chính anh, anh hì hục làm hài lòng thằng em vợ cũng là để cứu chính mình. Vỹ nhìn nỗ lực của Thịnh mà cười thầm, hai tay đang rảnh rang nắm lấy hai đầu vú Thịnh mà xoa, bởi vì cậu biết đây là điểm nhạy cảm của Thịnh. Vỹ ghé sát vào người Thịnh, mặc cho anh vẫn đang nhún điên cuồng, cậu đưa miệng lại gần mút lên đầu vú Thịnh, răng cậu cắn nuốt nó giống như đang chơi với vú đàn bà.

"A...a..."

Thịnh không kìm nén nổi tiếng rên nữa mà phát ra. Vỹ cắn mạnh vào đầu vú làm mặt Thịnh nhăn lại, nhịp điệu làm tình chậm đi. Vỹ đánh chát chát vào mông Thịnh hối thúc anh tiếp tục không được dừng, miệng thì cắn vú mạnh hơn. Con cặc Thịnh run lẩy bẩy, anh nhìn Vỹ với ánh mắt cầu xin.

"Thịnh chưa đủ thành ý."

Vỹ dùng tay nhắm ngay đầu cặc Thịnh mà búng một cái đau điếng cả người, con cặc Thịnh quơ quơ tràn ra một ít nước đái vàng khè. Anh thở hộc hộc, Vỹ lại búng thêm cái nữa, cái này rất mạnh, nó mạnh đến độ làm cho Thịnh mất luôn thăng bằng phải ôm chặt cổ Vỹ.

"Muốn...muốn....ư...ư...ư..."

Mắt Thịnh nhắm lại, anh ôm cổ cậu mà mông nhấp nhô không ngừng. Thịnh cầu xin Vỹ chứng tỏ rằng Thịnh đã vô cùng nứng rồi, cậu nhướng người cắn một cái lên vai Thịnh. Thịnh vẫn không ngừng nhún trên người Vỹ, Vỹ lại nhẹ nhàng thúc từng cái lên để hòa nhịp chung với Thịnh.

"Mình cùng nhau tắm rửa rồi đi ăn sáng nha Thịnh."

Vỹ bế Thịnh lên trong khi cặc vẫn trong đít Thịnh, cậu đưa Thịnh vào nhà vệ sinh rồi đặt lưng Thịnh dựa vào tường. Ngay bên dưới vòi hoa sen, Vỹ địt tung đít Thịnh. Từng cú ra vào như muốn xé toạc Thịnh ra, không những vậy mà tay Vỹ còn sục con cặc bị thông tiểu của Thịnh.

"Thịnh muốn ra thì nói gì đó đúng ý tôi đi."

Hai chân Thịnh câu lấy eo Vỹ, tay thì ôm lấy người Vỹ, anh mặc cho cậu trêu đùa.

"A....a....Vỹ...Vỹ... cho.... anh ra...."

"Không ai dạy Thịnh cách cầu xin à?"

Vỹ lại thúc một cái vào đít Thịnh. Tiếng nước chảy hòa quyện tiếng địt, từng giọt nước chảy lên cơ thể của cả hai trông rất hấp dẫn.

"Xin...xin...anh...cho em....ra..."

Gọi em vợ là "anh" là tất cả dũng cảm lúc này mà Thịnh có, giờ anh đã sẵn sàng làm mọi thứ vì nhục dục, dù hậu quả ra sao anh cũng không quan tâm tới.

"Thịnh là gì của tôi?"

Trong tiếng nói của Vỹ có tiếng thở hộc hộc, cậu đang hì hục mà giúp Thịnh giải cơn nứng, giúp con cặc vẫn đứng sừng sững kia của anh có thể thỏa mãn bắn ra. Thịnh cắn môi, xâu chuỗi những gì còn nhớ trong ký ức, anh liền biết câu mà Vỹ muốn nghe nhất chính là: "Thịnh là vợ, là chó hoang của anh." nhưng Thịnh không nói được, lòng tự trọng của Thịnh vẫn còn lớn hơn cơn nứng lắm, huống hồ đây còn là em vợ mình, Thịnh nhẫn nhịn, nước mắt chảy ra lúc nào không hay.

[Kẻ cắp gặp bà già.]

"Haha, tôi biết Thịnh chưa chấp nhận được mà nhưng không sao đâu, tôi sẽ chờ Thịnh." - Vỹ vuốt lên mái tóc đang ướt của Thịnh. - "Vậy giờ nói tôi nghe, lỗ đít bị địt có sướng không? Cặc có muốn bắn không?"

Vành tai Thịnh đỏ cả một mảng, anh cảm thấy câu này có thể trả lời được nên gật đầu lia lịa.

"Nói ra."

"Ưm...a.a...a... lỗ đ....đít...sướng lắm...cặc...muốn...muốn...bắn a..a.a.."

Thịnh vừa nói dứt câu thì Vỹ rút cặc ra, cậu xoay người Thịnh lại để cho Thịnh đối diện với bức tường. Vỹ mượn lực từ phía sau mà đâm mạnh vào tuyến tiền liệt của Thịnh, cùng lúc đo cậu rút cả ống thông tiểu quăng đi chỗ khác. Sau khi vật cản bị bài trừ, dòng tinh trắng đục trong cặc Thịnh bắn ra xối xả lên tường và Vỹ cũng bắn đầy trong đít anh. Cả hai phóng thích cùng một lượt, Thịnh thở hồng hộc rồi xoay người lại, lưng anh trượt dài rồi ngồi dựa xuống dưới mép tường. Từ hôm qua đến giờ, anh đã bắn rất nhiều lần, có lần lại đái ra lúc nào không hay. Ngồi hứng chịu dòng nước từ vòi sen, Thịnh cảm nhận được sự nóng bỏng y như không khí lúc làm tình đang trên đổ lên đầu mình, anh liền ngước mắt nhìn lên. Đối diện với ánh mắt của Thịnh là Vỹ đang đứng thẳng chân mà đái lên đầu anh, cậu đái lên người anh như một cách đánh dấu chủ quyền, tia nước đái quơ khắp người Thịnh. Người anh rể không còn hơi sức để so đo nữa, anh nghĩ rằng dù sao hồi xưa cũng chơi qua mấy cái chơi dơ đó rồi, cũng có mới lạ gì đâu, vậy nên cứ kệ nó đi, nào mình khỏe lại thì mình tính sổ với nó sau.

Đái lênh láng khắp người Thịnh xong, Vỹ ân cần tắm rửa cho Thịnh. Bên dưới vòi sen, cậu ôm lấy Thịnh từ phía sau, không biết là đang giở trò hay thật sự là kì cọ người cho anh. Khi cả hai tắm xong, Vỹ ôm Thịnh ra ngoài phòng ngủ, cậu tự tay lau khô và sấy tóc cho anh rể mình. Sạch sẽ rồi thì Vỹ đẩy cặc giả dài 10 cm vào trong người Thịnh. Vỹ xoa lấy hai bên vú Thịnh rồi đặt mỗi bên một quả trứng rung, cậu lấy băng dính mà dán lại để nó không rơi xuống. Sau ấy, cậu bỏ Thịnh trên giường và đi đến cái tủ gỗ. Vỹ mở ra và lấy từ bên trong hai bộ quần áo, cậu mang nó đến trước mặt Thịnh.

"Trên tay tôi có hai bộ quần áo, một bộ là quần tây sơ mi, một bộ là đá bóng màu trắng, không biết là Thịnh muốn mặc cái nào?"

Vỹ nhìn Thịnh với đôi mắt sáng rực đến độ làm Thịnh nghi ngờ. Anh nhìn lại trên người đeo mấy thứ linh tinh nhưng chưa vẫn chưa bật công tắc gì cả nên đâm ra ngờ vực hỏi:

"Có gì khác nhau à?"

"Bộ quần tây này thì không có sịp nhưng bộ đá bóng thì có." - Vỹ đưa hai bộ lần lượt trước sau để minh họa cho câu nói của mình. - "Tất nhiên là Thịnh hoàn toàn có thể chọn không mặc, chỉ là không biết Thịnh có dám trần truồng ngồi quán ăn cùng tôi không?"

Câu nói mang tính uy hiếp rõ ràng như thế làm sao mà Thịnh không nghe ra cho được, anh biết rằng cả hai bộ đều có bẫy nhưng thôi, cứ chọn bộ quần tây kia thì hơn, dù gì quần tây cũng màu đen, nếu Vỹ có giở trò quỷ thì cũng che được chút chút chứ không trắng hoàn toàn như bên kia.

Sau khi chọn xong, Thịnh ngồi thẳng lưng trên giường và mặc vào chiếc áo sơ mi trắng, anh cảm thấy nó vừa vặn với mình giống như Vỹ chuẩn bị thứ này rất lâu rồi vậy. Chiếc vòng trên cổ được cổ áo che đi phần nào, hai vòng ở cổ tay thì tất nhiên được sơ mi che đi theo, trông rất là thuận tiện. Mãi đến khi mặc quần, Thịnh cũng chưa thấy gì lạ. Thịnh mặc quần mà không mặc sịp như thế này lại nghĩ đến hồi trẻ, lúc ấy Thịnh rất hay mặc như vậy, mục đích là để dụ bạn tình và nhìn cũng dâm hơn nhiều. Nhưng vào lúc kéo chiếc quần lên, Thịnh mới phát hiện là quần này vậy mà không có dây kéo khóa quần, ngay tại chỗ trước cặc là một khoảng trống không, không có móc cũng không có dây, thay vào đó sau đít lại có dây kéo. Anh giật mình nhìn Vỹ thì thấy cậu cười một các thản nhiên, Thịnh tức điên lên nhưng cố nhịn xuống rồi cài cúc quần lại. Mặc quần áo xong rồi, Thịnh định xuống giường thì Vỹ cản lại.

"Mày muốn gì nữa?"

"Thịnh đừng vội, từ từ nào."

Vỹ leo lên giường rồi ôm Thịnh vào lòng, có vẻ Vỹ rất thích tư thế này nên đã làm đi làm lại rất nhiều lần. Cậu hôn lên mặt Thịnh mấy cái và thò tay vào cái rãnh quần không có dây kéo để móc cặc Thịnh ra, tay còn lại cậu đưa đến gần miệng Thịnh, anh như biết sẵn mà mút lấy đầu ngón tay ấy. Trong lúc lưỡi của Thịnh biểu diễn một màn bú tay thì Vỹ cũng để tay lên xuống thân cặc của Thịnh.

"A...a.a...."

Vỹ cắn vào vành tai của Thịnh.

"Cảm giác mặc đồ đẩy đủ rồi sục như này có làm Thịnh thấy thích chết được không?"

"A.....a.....a...."

"Có thích không?"

Vỹ đặt lực vào tay mạnh hơn, Thịnh vừa mút tay Vỹ vừa gật đầu lia lịa. Nhận được đáp án mà mình muốn, Vỹ càng ra tay nhanh hơn, cầm lên xuống điêu luyện, lâu lâu lại khảy đầu cặc vài cái khiến cho Thịnh thở hổn hển. Trải qua suốt một tiếng để vui sướng vậy mà Thịnh không hề được ra một lần nào, cứ khi Thịnh sắp lên đỉnh thì Vỹ sẽ dừng tay lại, lặp đi lặp lại như thế những mấy lần đã làm cho Thịnh nứng đến tích tụ chảy ra nước nhờn. Đến lần sau cùng bị tuốt trụ, Vỹ lấy ra một cây thông tiểu bằng nhựa, anh nhìn mà nhớ đến sự đáng sợ của nó mà xanh cả mặt. Vỹ thoa bôi trơn lên ống thông tiểu rồi nhét vào cặc Thịnh mặc cho Thịnh ra sức giãy giụa. Tưởng như đã xong nhưng không, Vỹ moi dái Thịnh ra rồi đeo cho anh một tạ dái nặng 300g làm anh giật cả mình. Vỹ hài lòng với sự chuẩn bị của mình, cậu nhìn ngắm rồi nhét cặc vào lại quần Thịnh, vỗ mông Thịnh vang ra tiếng chát.

"Chúng ta vận động xong rồi thì đi ăn thôi, cũng đã hơn tám rưỡi rồi."

Vỹ nhanh chân đi phía trước còn Thịnh vì đeo mấy thứ linh tinh mà dáng đi khập khiễng chậm chạp. Khi ngồi lên xe, Vỹ ngồi ghế lái còn Thịnh thì ngồi phó lái kế bên.

"Thịnh lấy cặc ra rồi tự sục cho tôi xem đi."

Lời nói của Vỹ như sét đánh bên tai Thịnh, anh nhìn ra ngoài đường xe cộ đang chạy mà nảy sinh do dự.

"Nếu Thịnh muốn tôi đẩy luôn kính xe xuống thì cứ tiếp tục chậm chạp đi."

Thịnh tiếp tục do dự thì kính xe đúng thật được đẩy xuống, Thịnh thấy vậy thì sợ hãi móc con cặc bị thông ra sục dù anh đang rất đau, ấy vậy mà cửa kính vẫn đẩy xuống hoàn toàn. Thịnh nhìn qua Vỹ, cậu đang nở một nụ cười gian.

"Haha, tôi lỡ tay mà."

Thịnh biết Vỹ cố tình nhưng không làm gì được Vỹ nên ngoài mặt lấy tay sục con cặc của mình nhưng trong lòng rất uất ức. Khi cửa kính xe được hạ xuống lại là lúc làm anh nứng hơn, tính chất phô dâm này là thứ anh rất thích, nay lại đúng sở trường nên anh nhanh chóng rơi vào dục vọng mê mang.

Lỗ cặc sưng vì bị cọ mà sưng táy lên, Thịnh dùng sức gồng lưng thẳng, mắt anh thì nhìn cảnh bên ngoài, anh cứ tưởng sẽ như vậy bình lặng mà trôi qua. Nhưng Vỹ nào để Thịnh thoải mái như vậy, anh cảm giác được hai trứng rung được dán bên hai vú bắt đầu rung lên từ từ, con cặc giả dưới đít cũng có chuyển động. Thịnh dựa vào ghế rên rỉ trong khi Vỹ lái xe từ từ, cậu nhìn biểu cảm của anh mà có sự chiếm hữu, cậu ngay tức thì đóng lại cửa sổ xe tránh để người khác nhìn được cái mặt ửng hồng đầy mê người này. Cậu làm vậy là để mình không có thêm tình địch nữa, anh rể là thuộc về mỗi mình cậu.

"Thịnh để cặc vào quần rồi chuẩn bị xuống xe. Tôi sẽ bật độ rung ở mức hai, nếu Thịnh chịu không nổi thì cứ thoải mái mà cầu xin tôi."

Vỹ lái xe vào bãi đỗ của nhà hàng rồi mở cửa xe đi xuống. Cậu đi từ từ để chờ Thịnh chậm chạp theo sau. Cả hai đi theo người bồi bàn đến chỗ đã đặt trước. Đây là bàn ở khu ngoài trời, nhìn xung quanh chỗ này có khoảng sáu đến bảy bàn ăn, có cặp đôi, cũng có bạn bè, có cả một gia đình, rất đông đủ và đa dạng thực khách.

Vỹ và Thịnh ngồi xuống bàn thì bồi bàn đứng bên cạnh hỏi món, khi Vỹ gọi xong thì đến lượt Thịnh, anh cầm menu lên.

"Cho tôi..."

Thịnh vừa nói được hai chữ thì phát hiện đũng quần mình bị gì đạp vào, anh nhìn xuống thấy ngay chiếc giày da của Vỹ. Anh ngước lên trừng mắt với cậu, Vỹ nhíu mày rồi tiếp tục đạp đạp, xoa xoa làm cho Thịnh càng khó chịu hơn, anh lần nữa gồng người cố rắng rặn ra từng chữ.

"Một...phầ...n....ưm..m..."

Lưng Thịnh gù xuống, Thịnh hơi gục xuống bàn bởi Vỹ đã tăng đồng loạt mức rung cả ba món lên mức bốn, cách một bậc so với mức cao nhất mà thôi nên hiện tại chúng đang khoáy động điên cuồng trong người Thịnh. Thịnh cố kiềm lại để miệng không phát ra tiếng rên rỉ.

"Thêm một phần bít tết chín 9 phần."

Vỹ lên tiếng thay cho Thịnh đang "bận", bồi bàn nghe được thì bước trở vào. Con người bận rộn kia đang nắm chặt hai tay, cả người anh cứ như sắp vỡ ra, trứng rung và cặc giả quấy phá bên trong lớp vải, ngoài lớp quần áo thì đũng quần bị Vỹ chà đạp không thương tiếc. Anh dùng sức để thẳng người để rồi nhìn thấy vẻ mặt tươi cười đáng ghét thường thấy của Vỹ. Vỹ dùng khẩu hình miệng nói với Thịnh rằng: "Cầu xin tôi đi."

Thịnh mặc kệ "ý tốt" ấy và trở lại trạng thái chịu đựng. Sau mười lăm phút chờ đợi, thức ăn đã được mang lên mà đùi Thịnh vẫn không ngừng run rẩy, anh nhìn phần bít tết trước mặt rồi cầm con dao lên.

Vỹ nói nhỏ: "Thịnh muốn ra lắm rồi phải không?"

Thịnh mở to mắt vì câu nói bạo gan như vậy, Vỹ cầm điều khiển đẩy nút một cái thật mạnh lên mức cao nhất, Thịnh giật cả mình làm cho chân đụng ngay bàn gây ra tiếng động không nhỏ. Thịnh cảm thấy bị chú ý nên cúi mặt xuống, sợ mọi người nhìn thấy mặt mình. Cùng lúc này, một chai rượu cũng được mang ra cùng hai chiếc ly thủy tinh. Thịnh vì nhịn nứng mà hai con mắt đỏ hoe, con cặc cũng làm thành cái túp lều. Dù Thịnh thảm như vậy nhưng chân Vỹ vẫn không thương tình mà đạp mãi đến cái túp lều kia càng sưng thêm.

Tuy tự tôn đàn ông rất quan trọng nhưng cái nắng đã điều khiển lấy Thịnh mất rồi, anh gật đầu.

"Ư...m...m..."

"Được thôi." - Vỹ nâng ly lên. - "Nhưng Thịnh phải ra trong ly này rồi trộn nó với rượu, đổ lên miếng bít tết, ăn trước mặt tôi."

"Mày..."

"Hoặc là chọn như thế, hoặc là tôi lột sạch Thịnh ngay tại đây."

Điều Vỹ vừa nói lại cho Thịnh thấy rằng từ ngày qua đến giờ anh chưa từng có quyền lựa chọn, một là tuân theo, hai là ngoan ngoãn tuân theo, hai lựa chọn không khác biệt nhau và tất nhiên anh cũng không có quyền từ chối. Vỹ hung bạo đạp mạnh vào đũng quần Thịnh, anh đau đến chảy ra nước mắt sinh lý, gân xanh nổi lên vì tức giận nhưng anh cũng đâu làm được gì đây. Thịnh lần nữa khuất phục mà gật đầu, Vỹ thả chân ra rồi ung dung nhìn anh làm biểu diễn.

Thịnh lấy con cặc mình ra rồi cầm lấy đầu ống thông, anh dùng hết can đảm mà anh đang có để giật nó ra thật mạnh. Thịnh cắn răng mình để không phát ra tiếng, Vỹ dùng cử chỉ ra lệnh anh phải ngậm cái ống thông đó trong lúc cậu đang giả vờ cắt miếng thịt mà ăn. Thịnh nghe theo ngậm lấy ống đấy rồi đưa tay sục cặc mình dưới gầm bàn. Anh sục trong cơn đau rát ở lỗ tiểu, mặt anh xuất hiện đầy vẻ nhăn nhó nhưng anh vẫn thở dốc liên tục chứng tỏ đang rất sướng đây mà. Bởi vì Thịnh nín từ khi nãy đến giờ nên cơn sướng nhanh chóng đến lấp đầy cảm giác thiếu thốn của Thịnh. Anh đưa chiếc ly xuống bên dưới bàn rồi hứng trọn tinh trùng trắng đục đang bắn ra ào ạt. Giải thoát cho mình xong, Thịnh thở ra một hơi nhẹ nhỏm. Dù như vậy thì trứng rung vẫn không ngừng rung, cặc giả cũng chưa từng dừng khoáy động. Lấy ống thông từ miệng ra để xuống dưới chân, Thịnh quay lại chiếc ly.

Thịnh đổ rượu vào ly rồi lắc đều, anh làm theo lời Vỹ mà đổ thứ rượu màu đỏ có vài vết trắng lên món bít tết ngon lành. Anh nhìn Vỹ rồi nghiến răng nghiến lợi ăn vào. Anh ăn miếng đầu tiên thì phát hiện ra mùi vị của chính anh tính ra không tệ lắm, hoặc là do vốn món ăn nhà hàng này ngon sẵn rồi nên mùi vị biến đổi chút cũng không ảnh hưởng là bao.

Sau khi ăn xong, Vỹ cùng Thịnh quay về nhà. Buổi trưa và chiều hôm đó diễn ra như hôm qua, Thịnh vẫn bị Vỹ đụ tan nát cái lỗ đít. Đến 6 giờ tối, sau khi ăn xong thì Vỹ đang có ý định dùng bàn tay đâm lỗ đít Thịnh, bỗng điện thoại của Vỹ vang lên. Thịnh bị trói mai rùa trên giường bằng dây đỏ, anh bị bịt mắt nên nghe tiếng điện thoại liền căng thẳng. Vỹ đi lấy điện thoại rồi bỏ đi ý định dùng tay thông đít Thịnh. 

[Ăn cướp dở không bằng ăn trộm.]

"Alo"

Vỹ mở điện thoại lên rồi trở lại giường ngồi, cậu nhìn Thịnh tơi tả vì bị mình dằn vặt thì bỗng tâm trạng của cậu trở nên vui sướng. Cậu dùng tay búng lấy con cặc đang cương cứng của Thịnh khiến Thịnh phải ư lên một tiếng, run rẩy cả người.

"Chị đây, đến trước bảy giờ là chị sẽ về, em ở nhà với anh Thịnh có đói bụng thì cứ ăn trước đi, đừng chờ chị nhé."

Tiếng Duyên phát rõ ràng ra từ chiếc điện thoại do Vỹ đã mở lo ngoài nên Thịnh nghe không sót một từ nào. Thịnh nghe xong bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn ra vì anh biết anh sắp thoát khỏi tình cảnh hiện tại rồi, khi Duyên về đến nhà thì chắc chắn thằng điên này sẽ chẳng dám làm gì nữa đâu.

Vỹ nhìn thấy nụ cười của Thịnh mà nhướng mày. Mắt Thịnh bị che lại nên các giác quan khác đều rất nhạy cảm, Vỹ cầm lấy con cặc anh rồi sục lên xuống, trong lúc ấy cậu vẫn tiếp tục tám nhảm với Duyên. Duyên hỏi Thịnh đâu rồi rồi và Vỹ bảo Thịnh đã đi mua chút đồ.

"Thịnh đã đi mua chút đồ" kia đang nằm rên rỉ nỉ non dưới sự quấy rối của thằng em vợ đây này, uốn éo cả người luôn đây này. Nói chuyện được một lúc thì hai chị em tạm biệt và cúp máy. Trở lại với Thịnh thì không biết từ lúc nào anh cũng ra mất luôn, Vỹ nhìn mà nghĩ với cái đà này thì có khi nào sau này lúc cậu vừa chạm vào, Thịnh sẽ ra luôn không nhỉ, cậu tưởng tượng mà vui vẻ chút ít trong lòng. 

Vỹ cởi trói cho Thịnh rồi ôm anh đi tắm rửa, giờ chỉ còn hơn 40 phút nữa là chị hai cùng ba mẹ sẽ về tới, cậu thật nhanh nhẹn lên mà chuẩn bị cho anh rể thôi.

Sau khi tắm rửa xong, lúc này thuốc giãn cơ cũng từ từ mất đi hiệu lực vốn có nên Thịnh không còn quá yếu đuối như trước nữa, anh đẩy Vỹ ra khi cậu đang có ý định dìu mình.

"Để tao tự đi!"

"Sao Thịnh lạnh nhạt thế? Không phải khi nãy Thịnh vẫn còn nằm rên rỉ dưới người tôi đấy à?"

Câu nói này làm Thịnh cảm thấy Vỹ đang rất là ngứa đòn, anh không suy nghĩ mà đánh một cái vào mặt Vỹ, cậu không hề tránh né mà nhận hết sức lực đó. Khi Thịnh định xông lên đánh tiếp thì bị Vỹ đạp chân vào vùng tam giác của anh, đủ lực để kiềm chế anh lại.

"Thịnh đừng nghĩ chị hai về là có thể thoát khỏi tay tôi."

"Mày... Mày.... Mày đã hứa với tao rồi mà thằng chó!"

Thịnh ôm cặc với giọng nói mang đầy tức giận.

"Vậy bỏ qua nó đi, tôi quyết định lập lời hứa mới."

Nói rồi, Vỹ mặc quần sịp lên và đi về chiếc laptop đặt trên bàn ở vách phòng. Vỹ bảo Thịnh đi lại gần cậu, anh tuy nghi ngờ mà chân vẫn bước đi. Anh nhìn thấy từ trên màn hình vi tính là cảnh Vỹ ra sức chịch mình trong suốt hai ngày qua. Ôi, sao mà Thịnh quên mất tiêu là trong căn phòng này có máy ghi hình chứ!

"Nhìn thấy rồi thì Thịnh sẵn sàng bàn chuyện với tôi chưa?"

Không đợi Vỹ nói hết câu, Thịnh lại nổi điên lên, anh gấp cái laptop lại rồi quăng mạnh nó xuống mặt sàn ngay trước trước mặt Vỹ.

"Đây là thái độ của tao. Địt mẹ mày, mày cưỡng hiếp tao cho đã rồi đòi bàn bạt là bàn cái con mẹ gì hả thằng chó? Hai ngày qua chưa đủ với mày sao sao hả? Mày không cảm thấy kinh tởm với cái thứ loạn luân như này à? Thằng chó biến thái, mày điên rồi à? Đụ má mày, tao còn chưa đánh chết mày chính là nể tình vợ tao lắm rồi, mày khôn hồn mà biến khỏi mắt tao!"

Thịnh rống lên khiến cho mọi uất ức hai ngày này đều nước lũ xả đê mà tuôn ra hết bên ngoài. Thịnh lôi Vỹ từ ghế đứng lên rồi tung mấy cú đánh vào vụng Vỹ, cậu hộc ra nước bọt nhưng sau đó cậu đã lại lấy lại sức và gạt chân cho anh té sấp mặt trên sàn. Bàn về sức lực thì Thịnh có tập hơn bao nhiêu nữa cũng chẳng phải là đối thủ của Vỹ, thật là giống như lấy trứng chọi đá.

"Thịnh nghĩ đập nát máy tính của tôi thì chuyện này sẽ kết thúc sao?"

Động tác của Thịnh dừng lại, mặt anh bỗng trắng bệch.

"Không lẽ mày...."

"Điện toán đám mây của tôi vẫn lưu đủ đấy Thịnh à, Thịnh thật là ngây thơ quá đi."

Vỹ thừa thế đạp một cái vào bụng Thịnh. Tuy Thịnh đã có sức lại mấy phần nhưng dược hiệu của thuốc vẫn còn chút ít, sức lực  của anh vẫn chưa hoàn toàn có lại đầy đủ. Thịnh nằm trên sàn ôm lấy cái bụng quặn đau của mình rồi từ từ chống tay mà bò dậy.

"Thịnh bình tĩnh rồi thì hai ta nói chuyện rồi nhỉ?"

Vỹ ngồi trên giường, cậu lấy chân đạp lên đầu Thịnh, Thịnh bực bội mà hắt chân Vỹ ra.

"Mày muốn cái gì nữa hả?"

"Chúng ta cược thêm lần nữa đi Thịnh."

"Má mày, tao đéo tin, cút xéo khỏi đây cho tao."

Mắt Vỹ tối lại nhưng Vỹ không hề giận dữ. 

"Thịnh nghĩ Thịnh có quyền lựa chọn sao?"

Nhìn từ trên xuống dưới, Thịnh giờ cũng chỉ có mỗi cái sịp đang mặc, dấu vết tình dục trên khắp người anh vẫn còn đầy ra đó, môi sưng tấy lên còn có vết máu đông, mí mắt lại đỏ au vì khóc quá nhiều. Tay anh nắm lại thành nắm đấm, anh suy nghĩ đi rồi suy nghĩ lại, phát hiện điều Vỹ nói hoàn toàn là sự thật.

Thấy Thịnh im lặng rồi thì Vỹ lại nói tiếp.

"Chỉ cần từ hôm nay đến giao thừa, Thịnh không đi vệ sinh thì tôi sẽ buông tha cho Thịnh. Mặt khác, sau này tôi chắc chắn sẽ luôn nghe theo lời Thịnh, Thịnh muốn làm gì tôi cũng được cả."

Hôm nay là ngày 25, đợi cho đến ngày 30 là phải qua tận 5 ngày, nếu trong những ngày này mình nhịn ăn nhịn uống thì hoàn toàn có khả năng làm được, Thịnh tự nghĩ. Dù sao trước kia anh cũng từng trốn chui trốn nhủi trong rừng suốt mấy tuần, chỉ hứng sương uống mà còn sống được thì như này chẳng nhằm nhò.

"Nhưng nếu như Thịnh thất bại thì Thịnh phải trở thành bạn tình của tôi."

Điều kiện sau tất yếu phải có, Thịnh vốn đã đoán ra được nên chẳng có tí bất ngờ nào. Thịnh nhìn đồng hồ, đếm laị thấy còn 30 phút Duyên về liền làm Thịnh chần chừ.

"Chuyến làm ăn này lời đến thế thì Thịnh còn suy nghĩ gì nữa?"

"Mày không phải là đang lừa tao chứ?"

"Tôi có ghi âm lại nên Thịnh cứ yên tâm."

"Được thôi, năm ngày thì năm ngày."

Thịnh hứa xong thì muốn rời khỏi căn phòng này ngay nhưng anh bị Vỹ cản lại.

"Này này, Thịnh chưa đi được đâu."

"Mày còn muốn cái gì nữa?"

Thịnh nghiến răng, anh biến ngay là thằng chó này chẳng tốt đẹp gì mà.

"Tôi không thể đi theo Thịnh suốt ngày mà canh chừng được nên giao kèo này làm tôi hơi lo."

"Mày yên tâm đi, tao hứa được thì chắc chắn sẽ giữ lời."

"Nhưng tôi vẫn không yên tâm..." - Vỹ đứng trước mặt Thịnh, cậu xoa cặc Thịnh qua cái sịp mỏng manh. - "Cho phép tôi đeo khóa cho cặc với đít của Thịnh đi."

"Đụ..."

Thịnh nghe xong thì trố mắt lên, anh định chửi thề thì nghe được tiếng nói quen thuộc bên tai mình. Vô cùng rõ ràng và rành mạch, Vỹ tua đúng đoạn Thịnh nói sướng khi bị Vỹ sục cặc, Thịnh dằn lòng xuống mà nhắm mắt lại, cả người anh trở nên lạnh buốt.

"Mày muốn làm gì thì cứ làm đi."

Vỹ mang Thịnh lên giường, vạch sịp Thịnh ra, con cặc vì khi nãy bị Vỹ đạp mà đã đau đến teo nhỏ xíu, hình dáng như này rất thích hợp với mục đích của Vỹ. Cậu lấy cuộn băng keo điện màu đen ra, nhìn con cặc bé xinh của Thịnh mà cậu nựng nó với sự cưng chiều. Cặc Thịnh là tự tụt bao quy đầu nên không cần cắt, Vỹ dùng tay kéo dài bao quy đầu ra, dán một vòng băng keo vào đó rồi dán siết cặc lại thành một nhúm nhỏ. Vỹ đặt cặc Thịnh vào giữa hai trứng dái, dán băng keo từ bên này qua bên kia, dán sao cho thật chắc chắn. Cạu dán xong thì nhìn ở vùng tam giác nhạy cảm, Thịnh thấy mình không còn thấy con cặc nữa, tại đó bây giờ trống trơn luôn, chỉ còn lớp băng keo đen sáng bóng.

Vỹ vỗ vài cái lên chỗ ấy.

"Thịnh nè, Thịnh nè, nói tôi nghe đi, là đàn ông mà sao Thịnh không có cặc vậy?"

"Đụ má, mày nghĩ đâu ra cái trò khốn nạn này vậy."

Cặc bị ép sát vào bên trong, Thịnh không cảm thấy khó chịu nhưng anh nhìn phía trước mình không có gì cả thì thật là kỳ quái nên tức giận.

"Chưa xong đâu Thịnh."

Vỹ nói xong rồi thì bảo Thịnh quỳ trên giường, chổng đít lên, Vỹ lấy một cái đồ chơi bằng kim loại. Nhìn kĩ đó là một nút bịt có một ổ khóa, đầu nút dài khoảng 10 cm. Vỹ đẩy món đấy vào trong đít Thịnh, cậu kéo cái chốt ở khóa đít ra, ở bên trong đít Thịnh, cái phần đút vào bị bung hết cỡ ra. Thịnh rít một hơi lạnh rồi run cả chân, Vỹ xỏ ổ khóa vào và khóa lại một cái, cạch.

"Làm xong rồi đấy, mỗi ngày sau bữa cơm tối Thịnh nhớ đến vườn hoa chờ tôi đấy, tôi sẽ kiểm tra xem là băng keo có bong không, khóa có hở ra không. Rồi vào ngày hẹn thì tôi sẽ tháo hai thứ đó ra cho Thịnh." - Vỹ nhìn kết quả mà mình đã làm, cậu xoay người Thịnh lại, hôn lấy môi Thịnh và nói nhỏ bên tai anh. - "Anh rể này, người đàn ông không có cặc này, có cái lồn thật bự này, mau mau cùng tôi ra đón chị dâu nào."

"Thằng điên!"

Thịnh tức giận, anh cắn một cái vào mặt Vỹ. Cậu ôm bên mặt bị cắn đó, không sợ bị cắn nữa mà xoa đầu Thịnh, hôn lên trán anh và cười hạnh phúc.

 

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2020

Chương 2 ~ 24 Tết: Người Có Lúc Vinh, Lúc Nhục

[Người có lúc vinh, lúc nhục.]

"Ngồi im hoặc Thịnh muốn cái thứ này đi đời."

Vỹ cầm dao cạo qua lớp kem được bôi quanh cặc Thịnh, từ từ mà lược bỏ đám lông vướng víu. Thịnh thì đang ngồi trên bồn cầu, chiếc áo sơ mi trên người đã bị cắt ra khi vừa vào nhà vệ sinh, anh dang rộng hai chân, hai tay bị trói chặt ra sau, cả người dựa lưng vào bồn nước, miệng lại ngậm một thứ rất kinh tởm, đó là sịp của Vỹ mặc ngày hôm qua, cái mùi hôi thối vô cùng lại còn nhục nhã.

"Ư...ư..."

Vỹ cạo được một nửa thì ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt không cam lòng của anh rể, cậu bỗng cười lên.

"Haha, không cam lòng gì chứ? Ngoan ngoãn chút rồi tôi thưởng cho."

Vỹ xoa đầu Thịnh, anh trợn mắt lên, đụ má, nó khác nào coi mình là thú nuôi không, thái độ gì đây. Ấy vậy mà Thịnh không dám cử động phản kháng bởi vật báu của mình đang nằn trong tay thằng biến thái này mà, có gì thì chết mất.

Lưỡi dao lướt qua lướt lại, không bao lâu vùng tam giác đã sạch bóng, chỉ còn mấy lỗ chân lông li ti cho thấy rõ con cặc dù ra ba lần nhưng vẫn cứng rắn, có thể là do tác dụng của thuốc, có thể là do sự trần trụi này làm Thịnh hơi xấu hổ đến thành trụ trời.

"Chà chà, để một thời gian nữa dẫn Thịnh đi triệt lông, khỏi cạo chi cho cực."

Nghe Vỹ nói xong thì Thịnh giật mình, không nghĩ ngợi mà dùng hết sức hiện tại mình có đạp vào bả vai Vỹ, cậu thu dao nhưng lại không kịp tránh né khiến người đau đớn, Thịnh được thế lại đá tiếp, Vỹ bắt lấy chân Thịnh, nhanh chóng chế cự Thịnh rồi lấy ra một ống tiêm, chích vào cổ tay của Thịnh.

"Tưởng một mũi là đủ nhưng tôi sai mất rồi, Thịnh mạnh như vậy đáng lẽ ban đầu nên tiêm hai mũi liên tục."

Cả người Thịnh trúng thuốc giãn cơ. Thuốc này vốn là tác dụng có lợi nhưng qua tay Vỹ điều chế thì nhanh chóng trở thành thứ thuốc khống chế những con chó hoang, đặc biệt là Thịnh.

"Ngoan một chút."

Vỹ ôm Thịnh đã trúng thuốc ra khỏi bồn cầu, đặt Thịnh xuống nền sàn, cho mông Thịnh chu lên rồi vạch khe đít ra, thoa kem vào rồi cạo tiếp tục, Thịnh thì bất lực, cảm thấy bản thân vô dụng vô cùng.

Cạo xong xuôi, Vỹ quay người Thịnh lại xoa đầu như xoa chó con, ôm Thịnh vào bồn tắm nước nóng, cho gã đàn ông ấy nằm giữa người mình, Thịnh to hơn Vỹ nên che cả người Vỹ, đối diện họ là một tấm gương đặt áp vào tường.

Thịnh không dám nhìn vào trong gương vì biết bản thân rất thê thảm, thầm nghĩ má nó trước kia làm gì có tấm gương nào ở đây, chắc nó mới thêm gần đây, đụ má, thằng dâm tặc này, tao mà thoát là cho mày ăn giỗ.

Cằm Thịnh bỗng bị Vỹ nắm lấy, hướng mặt Thịnh nhìn thẳng vào gương để anh không thể tránh né nữa. Tay Vỹ luồn xuống sục cặc Thịnh, nói lên những câu gợi dục bên tai Thịnh.

"Thịnh nhìn chó hoang mà tôi mới nhặt ngoài đường này."

Thịnh không né tránh được, anh bị bắt nhìn thẳng một cách ấm ức. Trong gương là hình ảnh hai người đàn ông đang ngồi trong bồn tắm, người đàn ông to lớn hơn ngồi trong lòng người đàn ông nhỏ con hơn. Cổ anh hiện rõ vòng da đen, có cả ở chân mình, hai tay thì bị kéo ra phía sau, tóc ướt nhẹp rũ lên trán, môi sưng tấy bởi tự cắn rách nát, trên ngực thì toàn vết xanh xanh tím tím dấu hôn đầy rẫy, hai núm vú sưng lên vù, giữa hai đùi là con cặc đang thẳng đứng, lông bị cạo sạch nên một khoảng trắng tinh, bàn tay kẻ sau đang thèm muốn con cặc của người phía trước. Chủ nhân bàn tay vừa sục vừa trêu Thịnh, hôn lấy cổ Thịnh, anh nhạy cảm mà run người, dựa cả người ra sau, miệng ngậm sịp đã cắn ướt nhẹp, cố kiềm tiếng rên ư ư dù đó là vô dụng.

"Bắn ba lần rồi mà vẫn nhạy cảm như vậy......là do thuốc......hay là do bản chất đây."

Thịnh bị bàn tay Vỹ bắt nạt, nó nắm lấy báu vật của Thịnh không kiêng nể mà lên xuống điêu luyện, mắt Thịnh đã đỏ lắm rồi lại còn ướt, sợ sẽ không kiềm nén nổi nữa. Bản thân vốn là đàn ông mạnh mẽ mà bị em vợ cưỡng hiếp hết lần này đến lần khác thì dù trúng thuốc đi nữa, nhìn bản thân cứ bắn ra mấy đợt tinh liên tục ai chả nhục chứ.

"Muốn nữa không?"

Giọng Vỹ thì thầm, Thịnh lắc đầu lia lịa, Vỹ cười, lấy tay lần mò cửa vào, nâng hông Thịnh lên một chút cho Thịnh ngồi xuống cặc mình.

"Từ hôm nay lỗ đít này sẽ luôn bận rộn, tôi sẽ không cho nó nghỉ ngơi đâu."

Nói rồi, Vỹ dùng tay ôm chặt hông Thịnh, thúc vào từng cái, Thịnh trợn mắt, tay Vỹ buông ra, Vỹ dùng sức hông mà đẩy, hai tay vòng ra trước, mân mê hai đầu vú Thịnh.

"Ư...ư...ư..."

Hai mặt Thịnh đỏ cả lên, mắt ngấn lệ, miệng cố chấp, vẫn suy nghĩ ngây thơ rằng ngậm sịp sẽ không phát ra tiếng rên nữa, bản thân thì chống cự nhưng mông lại nảy theo nhịp với Vỹ, hài lòng trước thái độ này của anh, Vỹ thưởng cho anh những cú thúc vào điểm G.

"Ưmmmmm......."

"Sướng chứ?"

Thịnh trừng mắt nhìn Vỹ trong gương, Vỹ thúc một cái lút cán, tay bốp chặt cặc Thịnh, Thịnh đau đớn ứ lên một tiếng.

"Đây là vì tội không thành thật."

Vỹ bế Thịnh gần gương, cho Thịnh dựa vào gương, phía sau đâm Thịnh tới tấp, tay vẫn cầm cặc Thịnh mà sục, cứ mỗi khi Thịnh sắp lên cao trào thì Vỹ bốp mạnh mục đích là kiềm Thịnh lại, làm cho Thịnh không ra được. Người Thịnh khó chịu mà ngọ ngoạy. Vỹ kề bên vai Thịnh nói nhỏ.

"Tôi cho Thịnh hai lựa chọn. Một là ngoan ngoãn phục tùng tôi, hai là......tôi bắt Thịnh phục tùng tôi."

Vỹ xoay người Thịnh lại, đẩy lưng Thịnh dựa gương, hai chân Thịnh câu vào bên eo Vỹ, Vỹ húc tới, môi Vỹ cắn mạnh vào vú Thịnh, Thịnh nhíu mày, lắc đầu qua lại liên tục, hẳn là không đồng ý rồi.

Vỹ cảm thấy thế này lại có tính chinh phục hơn, một chó hoang mà dễ thuần hóa quá thì còn gì vui, mà dù sao mình cũng yêu người này từ bao giờ rồi, kiên nhẫn mình tự tin có thừa.

Cặc ra vào thành ruột, Thịnh muốn khóc nấc lên, không hiểu sao bản thân lại cảm thấy sướng vậy, giống cảm nhiều năm về trước ấy, Thịnh thầm mắng chết tiệt, giá như  hồi trẻ mình không đi hoang nhiều quá giờ chắc đang đóng vai trai thẳng đập chết thằng biến thái này rồi. Sức Thịnh là sức trâu nhưng bị giã nhiều lần, người Thịnh bị đuối, mềm nhũn ra như con kiki, giờ mặc cho Vỹ giày vò, anh mềm mại, dựa đầu vào cổ cậu, Thịnh nghĩ, giá như không bị nhét sịp thì anh đã cắn đứt cổ thằng này rồi. Tự lừa gạt bản thân bằng "giá như", "giá như", tự dối lòng rằng mình là không tự nguyện. 

Cả hai mệt rã rời, Thịnh muốn nhắm mắt ngủ thì bị Vỹ dội nước, bảo trò hay còn ở phía sau, Thịnh muốn chửi địt mẹ mấy tiếng, đụ má, mày địt tao cả buổi trưa rồi, giờ sắp chiều mẹ nó rồi còn chưa tha, đụ má, mày muốn làm gì tao nữa, mày không xem chị gái mày ra cái đinh gì à, đụ má thằng chó đẻ.

Vỹ mặc kệ ánh nhìn muốn xuyên thủng người cậu của anh, tay cầm vòi sen rửa sạch người anh, cởi trói cho anh, miệng thì thay bằng một cái bóng tròn, không mở cho anh là vì nếu mở ra, Thịnh lại chửi bậy, như vậy thì phiền lắm, Vỹ thích Thịnh kêu ư ư hơn.

Dù được cởi trói nhưng người đã rất đuối, Thịnh vừa gượng dậy được thì bị Vỹ ôm vào trong lòng, nếu bây giờ là hồi sáng, chắc Vỹ đã bị Thịnh đập cho nhừ tử.

Sau khi rửa quanh thân thể, Vỹ luồn tay xuống đít Thịnh, hứng sẵn một ly trắng ở đó để moi tinh bên trong đít Thịnh ra, Thịnh dựa vào lòng Vỹ mà kêu ư ư, Vỹ làm nhẹ nhàng, móc từng chút tinh ra, lâu lâu lại gãi gãi bên trong Thịnh, Vỹ xoa xoa lỗ tròn đến khi moi hết ra thì dừng tay lại, đặt ly sang một bên, Vỹ lấy vòi xịt rửa đít Thịnh, một lần nữa tắm sơ qua cho Thịnh, lau người xong rồi bế anh rể ra ngoài.

Dù con cặc vẫn còn nứng lắm nhưng Thịnh đã mệt mỏi rã rời rồi, Thịnh muốn nằm ngủ. Mà Thịnh đâu biết, Vỹ đâu tha Thịnh dễ dàng vậy, cậu trói căng hai tay Thịnh ra hai đầu giường, Thịnh nhíu mày, mắt nhìn Vỹ cực hung tợn. Vỹ mặc kệ mà nắm hai chân Thịnh lại, xuất hiện giữa khe đít là cái lỗ hồng hồng vừa bị Vỹ chơi tan nát, nó đang khe khé đóng mở, nhìn tội nghiệp lắm, như thế lại làm người ta muốn bắt nạt thêm.

"Lỗ của Thịnh khít quá, để tôi giúp Thịnh làm nó giãn ra, như vậy thì lúc tối chơi sẽ không đau nữa."

[Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.]

Mặc kệ Thịnh lắc đầu, Vỹ đưa tay vào lỗ đít làm công đoạn bôi trơn cho anh, thấy Vỹ chơi Thịnh tơi bời thế thôi chứ màn dạo đầu luôn đầy đủ và nhẹ nhàng lắm. Một ngón, hai ngón, ba ngón và cả ngón thứ tư cũng vào được, Vỹ hơi hơi vui nhưng chưa muốn làm đến ngón thứ năm. Vỹ bước xuống giường, kéo túi hành lý mình mang về, bên trong không có quần áo gì cả mà chỉ toàn các đồ chơi, nội y tình thú thôi, Thịnh nhìn xong mà xanh cả mặt. Cậu lấy mấy cái trứng rung màu hồng không dây lên rồi xoa nó vào má Thịnh.

"Thịnh muốn mấy trứng?"

"Ư ư" - Thịnh lắc đầu một lần.

"Một trứng?"

"Ư ư ư" - Thịnh lắc đầu mạnh hơn.

"Hai trứng?"

Thịnh lúc này ghét trò đùa dai của Vỹ, giật giật dây trói, thế là Vỹ tăng lên ba trứng, nhanh nhẹn thoa bôi trơn đẩy từ từ vào trong đít Thịnh, cánh hoa mơ màng nuốt trọn cả ba. Cậu bật cho nó rung ở mức một, Thịnh rợn người, từ đồ bịt miệng kêu ra tiếng ư ư dễ nghe. Vỹ nhìn xuống đít Thịnh thì thấy Thịnh đang dùng sức đẩy chúng đi liền đánh một cái vào cái mông hư đốn.

"Nếu Thịnh đã muốn rặn ra như vậy thì phải phạt mới được."

Vỹ lấy tiếp từ túi đồ chơi ra một cái quần nhỏ tam giác bằng da, đằng trước chỗ che cặc dái thì khoét một lỗ để cặc dái thòng ra, chỗ che đít thì có hẳn một cây hàng to dài, tất nhiên là không dài bằng Vỹ, dài 10 cm và hơi gân guốc như cặc thật. Quanh đai sịp chính là một dây thắt lưng kèm ổ khóa. Vỹ nhìn con mắt mở to của Thịnh mà cười, Vỹ biết anh từng thử qua mấy món này, dù sao cũng đi hoang nhiều thì cũng phải biết được chứ.

Hai chân tự do của Thịnh đạp Vỹ, cậu kìm chúng lại, từ từ mang sịp vào cho Thịnh, đẩy con cặc giả vào cho Thịnh rồi để cặc qua lỗ được khoét ở sịp, cuối cùng là kéo thắt lưng, khóa một cái cạch. Khóa này khiến đồ chơi luôn ở trong người Thịnh làm anh không tự rặn ra được.

Vỹ trói hai chân Thịnh vào góc, dùng dây thừng nhỏ từ trong túi buộc siết cặc cùng dài của anh. Cậu mở khóa miệng cho anh rể, sắp nhận lấy lời chửi rủa thì Vỹ liền hôn Thịnh, vừa hôn vừa bóp mũi Thịnh, khiến Thịnh mất đi dưỡng khí.

"A...."

Vỹ dứt nụ hôn, thừa thế Thịnh đang bất ngờ liềnlấy ly tinh từ trong phòng tắm ban nãy ra, bỏ tiếp hai viên thuốc kích dục vào, bóp mũi Thịnh, hướng thẳng đầu Thịnh mà đổ tinh vào, ở tư thế này Thịnh không tránh né được nên cả người gồng mình lên để cái vị tanh hôi đó đi qua miệng, cảm xúc vô cùng khó tả khiến mắt đỏ hoe cả lên. Tránh để Thịnh ói ra, uống xong rồi Vỹ bịt miệng Thịnh lại, giữ thẳng đầu anh đến khi nghe tiếng ực ực thì mới thôi. Tuy cách này hơi cực đoan nhưng hiện tại có mà trong mơ thì Thịnh mới tự nguyện uống.

Thịnh lần nữa bị bịt miệng, không cam lòng mà giãy giụa. Vỹ lấy từ trong túi ra hai đầu kẹp bằng kim loại được nối nhau bởi dây xích, hôn lên hai bên vú Thịnh một cái, Vỹ kẹp xuống làm anh đau đến trán đầy mồ hôi. Cậu lấy dây thừng còn dư nối vào đoạn xích rồi nối lên dây trói ở cặc, mỗi lần Thịnh giật giật cặc thì dây cũng giật giật theo, có như vậy Thịnh mới không ngủ quên.

Thịnh vẫn giãy nhưng Vỹ không muốn lại chích thuốc cho Thịnh, cậu đẩy công tắc rung của ba trứng lên cao nhất, bậc rung cặc giả cao nhất kèm theo kích điện, liền tục mấy động tác ấy khiến Thịnh hứng trọn tất cả.

"Ư...ư..ư...ư..ư...ư"

Thịnh đau đớn lắc người, lỗ hậu bị xâm phá lại bị giật điện, quá khứ từng chơi nhưng đã quá lâu, mấy năm nay còn đâu, nên vô cùng không quen.

"Bây giờ Thịnh ngoan ngoãn năm im thì tôi sẽ tắt điện và đẩy rung xuống mức một, nếu không thì sẽ bật giật cao nhất nha."

Thịnh đau đớn một hồi, mắt nhìn điều khiển trên tay Vỹ, hơi do dự một chút, anh nhắm mắt lại gật đầu.

Vỹ xoa đầu Thịnh, tắt giật điện cùng bật rung, tiếng Thịnh phát ra hừ hừ.

"Thôi giờ Thịnh xem phim đi, tôi xuống dưới nhà rồi đi mua đồ này nọ, chút chiều tối tôi đưa Thịnh xuống."

Vỹ nói rồi tiến đến bật TV đặt đối diện giường, Vỹ cài gì đó một lúc, sau đó, trước mặt Thịnh là một chuỗi phim người lớn liên tục mà đề tài chủ yếu là các nô lệ được chủ nhân "thương yêu", Thịnh còn được Vỹ cho đeo tai nghe, âm thanh rên rỉ lại phát ra rõ hơn là lúc nghe trên TV. Xong mọi việc, Vỹ hôn lên trán Thịnh, anh ngoắc đầu sang, Vỹ nắm chặt đầu Thịnh hôn lên rồi rời khỏi phòng bỏ mặc Thịnh bị sắc dục khống chế đến nước mắt sinh lý cũng chảy ra.

Thời gian dằn vặt Thịnh trôi qua từ từ, anh mê man, những đồ chơi lúc rung mạnh lúc rung nhẹ không đều đều, tiếng thở dốc bên tai làm Thịnh cứ ù ù, con cặc rỉ nước nhờn nhưng chẳng bắn ra được. Thịnh cũng có khoảng lặng nhìn lại bản thân, ừm, kết cục thế này thì cũng quá thê thảm đi. Vốn dĩ định chơi thằng em vợ chút rồi thả nó, xem như chơi qua đường thôi chứ đâu phải kiểu nó làm với mình như này, khác nào là giam giữ trái phép đâu. Thừa nhận đứa có tư tưởng cưỡng bức là Thịnh đi nhưng Thịnh đâu muốn rơi vào tình cảnh này, tôn nghiêm bị người khác dẫm đạp dưới chân, cả con cặc mà mình cũng không thể tự sục thì sao đáng mặt đàn ông.

Nghĩ tới nghĩ lui đồng hồ đã điểm 7 giờ, Vỹ trở lại phòng, nhìn Thịnh hơi mê man mà có chút suy tư, có phải mình làm chưa đủ mạnh nên Thịnh chưa tập trung hay không, một phần lại vui vui bởi có lẽ Thịnh đã làm quen rồi. Vỹ tiến đến xoa mái tóc mềm mại của Thịnh, anh trừng mắt, Vỹ cười cười cởi trói tay chân cùng thân cặc cho Thịnh.

"Giờ tôi sẽ tháo khóa miệng ra rồi dẫn Thịnh đi ăn, tôi thì không thích Thịnh chửi bậy nên giờ giao kèo thế này, nếu Thịnh nói tục một câu, tôi sẽ giật điện Thịnh một lần, đúng hai câu thì tôi sẽ tăng một trứng rung, ok?"

Thịnh vẫn trừng mắt nhìn Vỹ, cậu thay vì lôi điều khiển ra dọa thì lấy hẳn một cây chích điện kề sát vào vú Thịnh.

"Chịu hay tôi ép Thịnh chịu?"

Thịnh bất đắc dĩ gật đầu vì biết Vỹ sẽ không giỡn chơi. Vỹ xoa đầu Thịnh bảo anh ngoan lắm rồi đặt cây chích xuống, tháo luôn khóa miệng cho Thịnh, quả bóng dính đầy nước bọt được lấy ra khỏi miệng, một cảnh tượng dâm đãng thế này làm Vỹ bất chợt đưa hai ngón tay vào miệng Thịnh.

"Mút."

Thịnh ngoan ngoãn mà nút tay Vỹ, mặt khác, tay Thịnh lần mò tìm cây chích điện mà Vỹ vừa đặt xuống, cơ bản hiện tại Thịnh không phải đối thủ của Vỹ khi đấu tay đôi bởi dược hiệu của thuốc chưa tan hết, nó đã làm sức lực của Thịnh mất hết, giờ chỉ còn ý thức chống đỡ cơ thể này. Tay Thịnh vừa mò đến cây chích thì Vỹ bóp lấy dái Thịnh.

"Thịnh nghĩ giữa tiếng dái nát và tiếng điện chích, cái nào nghe đau đớn hơn." - Vỹ vẫn đưa hai ngón tay ra vào miệng Thịnh, một tay khác siết chặt dái Thịnh. - "Tôi không ngại khi vợ mình không xuất tinh được nữa đâu."

Ánh mắt và lời nói tuy bình thản nhưng Thịnh nghe được từ trong đó là ý tứ đe dọa rất rõ ràng.

Hai ngón tay Vỹ đưa sâu vào miệng Thịnh như muốn thăm dò, kiểm tra xem có gì trong đó không mà ngó ngoáy khắp miệng trêu đùa lưỡi Thịnh. Thịnh lúc này là nằm dựa vào kệ giường, Vỹ khuỵu trên người anh, áp chế anh, tay anh đặt ở gậy điện, tay cậu một ở trong miệng, một ở trứng dái con người dâm đãng kia. Thịnh dù nghe xong nhưng không do dự mà chụp ngay gậy điện, Vỹ nhanh chóng dùng chân đạp tay Thịnh, đá súng điện ra xa, mắt nhìn lại Thịnh.

"Thịnh hư quá nhưng mà.... tôi thích Thịnh như vậy, biết làm sao bây giờ?"

[Yêu nhau yêu cả đường đi lối về.]

Thăm dò chán chê, Vỹ rời khỏi miệng Thịnh, bắt Thịnh dùng lưỡi liếm sạch nước bọt còn dính trên tay rồi Vỹ mân mê ngón tay lên mặt Thịnh, vỗ mặt Thịnh mấy cái nhẹ.

Vỹ lấy từ túi ra chiếc còng, còng hai tay Thịnh ra sau, nối một đầu đoạn dây da vào vòng cổ Thịnh dẫn anh rời khỏi giường.

"Nếu Thịnh không đi được thì tôi sẽ để Thịnh bò xuống."

"Tại sao mày lại làm vậy?"

Sau chuỗi im lặng nãy giờ, khi bước xuống giường đi theo dây dẫn của Vỹ, Thịnh chợt lên tiếng. Thịnh thắc mắc lắm, cơ bản cái tâm của mình chỉ nổi lên hồi hè thôi mà, cũng đâu gặp cậu thường xuyên chắc chắn em vợ cũng cũng chả đoán được, ấy vậy mà nó lại bẫy mình.

"Tao là anh rể mày, là chồng chị hai mày, còn con rể ba mày, là một phần mặt mũi của cái gia đình này, mày làm vậy với tao, mày không sợ hậu quả sao?"

Lời nói cay nghiệt được Thịnh rặn từng chữ nói ra, cơ bản anh còn phải cố nhịn tiếng rên rỉ của bản thân, lũ trứng rung dưới đít còn chưa buông tha cho anh, chúng rung theo từng bước anh đi, anh phải cố lắm mới không bị vấp, cả người anh ngoài các vòng ra thì chỉ có cái sịp lòi cặc này, mà Vỹ ngoài cái sịp chữ nhật màu trắng ra thì cũng chả còn gì.

"Vì tôi yêu Thịnh."

Vỹ đi trước trả lời rất bình tĩnh giống như đang nói chuyện thường ngày, cứ như giọng điệu bàn chuyện thời tiết vậy, rất đỗi bình thường.

"Yêu tao mà làm vậy với tao à?"

Anh vừa nói ra lời này thì cậu quay lại, mắt cậu đen nhánh, sâu thăm thẳm như muốn hút cả hồn anh vào. Thịnh ngẩn người, bất chợt Vỹ bế anh lên đứng trước bậc thang đi xuống, bế anh từ từ xuống. Thịnh không muốn có án mạng nên không lộn xộn, anh nằm im cho Vỹ bế xuống. Vỹ ôm Thịnh ngồi vào bàn ăn, đặt Thịnh xuống ghế.

"Mặt hậm hực thế?"

"Mày như tao thì mày có vui nổi kh...."

Thịnh chưa nói hết câu thì Vỹ chồm đến, hôn lấy hôn để môi Thịnh, cắn nuốt nó, tay mò xuống vú, xuống cặc Thịnh, vừa hôn vừa sờ soạng. Thịnh cũng không chịu thua, đớp lưỡi mạnh lại khiến cả hai rơi vào triền miên, bỗng tay Vỹ bóp chặt cặc Thịnh, Thịnh trợn mắt, cắn vào môi Vỹ thì cả hai dừng lại.

"Hộc...hộc.."

Đó là tiếng thở của Thịnh vì bị Vỹ tấn công bất ngờ mà mất thế thượng phong, sau đó mất luôn dưỡng khí nên mới chật vật thế này.

Trong lúc Thịnh hít lại khí thì Vỹ đã mang cơm ra, tính ra thì làm rất đơn giản, là hai dĩa cơm chiên, dĩa của Vỹ thì có thịt sườn, dĩa của Thịnh thì thịt được xé nhỏ, mà ở chỗ của Thịnh thì không hề có đũa hay muỗng. Thịnh nhướng mi mắt cực kỳ phẫn nộ nhìn qua Vỹ.

"Không cởi trói thì sao tao ăn được?"

"Cúi mặt xuống, ăn bằng mặt."

Thịnh giật mình, nổi điên lên:

"Đụ má, thằng chó đẻ, mày chơi tao a... a... a"

Trứng rung cùng cặc giả trong đít Thịnh rung dữ dội, con cặc Thịnh cứng ngắc run lẩy bẩy, không những vậy, con cặc giả còn phóng điện, Thịnh tựa vào ghế, hai chân co quắp lại, răng cắn môi, run lẩy bẩy.

"Đã bảo nghe lời rồi mà."

Vỹ thở dài mà nhìn biểu tình đáng thương của Thịnh, Vỹ lại mềm lòng, hạ các mức độ xuống thấp rồi dừng ở mức hai, nâng một bậc so với khi nãy.

Thịnh kháng cự một hồi thì quen dần với nhịp điệu rung, chân trở lại bình thường, tư thế ngồi thẳng nhìn Vỹ không cam lòng.

Cố trấn định bản thân, Thịnh rặn chữ ra khỏi kẽ miệng:

"Từ.....từ khi nào mà mày đã có ý định làm thế này?"

Thịnh cũng đã suy nghĩ kĩ rồi, rõ ràng đồ chơi và thuốc cậu chuẩn bị rất tỉ mỉ, cơ bản thằng chó chết này đã lên kế hoạch từ rất lâu, không phải là bồng bột hay nhất thời, chắc chắn là rất lâu rồi.

"Ăn no đi rồi tôi nói cho Thịnh nghe."

Thịnh biết mình không tránh được dĩa cơm trước mặt, khuất phục mà cúi đầu xuống lấy lưỡi lùa cơm vào miệng. Thật sự thì ăn trong tư thế này rất khó. Thịnh đang nứng, đít bị rung đến tê dại, cặc thì cứ giật giật chảy nước nhờn, đầu óc nóng ran mà còn phải cúi thấp xuống mà ăn, dù cái cơm chiên này ngon thật nhưng động tác này cũng quá khó. Qua một lúc lâu thì Thịnh mới lùa vào xong, miệng dính đầy cơm, dĩa cũng còn một ít nhưng Thịnh bó tay rồi, bỏ thôi. Vỹ cười đầy yêu thương đi đến chỗ Thịnh, lấy khăn lau quanh miệng cho Thịnh rồi dòn dẹp bàn ăn.

"Giờ nói được chưa?"

"Thật ra tôi biết Thịnh và yêu Thịnh từ lâu lắm rồi, trước cả chị hai tôi nữa." - Dọn dẹp xong, Vỹ quay lại hôn lấy môi Thịnh. - "Từ lần đầu gặp tôi đã muốn địt Thịnh rồi."

"Đụ...ưmmm..."

Vỹ bóp lấy mũi Thịnh rồi hôn Thịnh, nhiễu nướt bọt của mình vào miệng Thịnh, bắt Thịnh nuốt rồi truyền tiếp một lượng nước thông qua miệng, Thịnh khó thở đến ho sặc sụa. Vỹ lại đớp môi Thịnh rồi triền miên lần nữa.

Dứt ra lần hai, Vỹ nhìn Thịnh rồi nói:

"Chị hai bảo tôi phải cho Thịnh ăn no. Miệng trên đã no rồi..." - Vỹ dừng một chút nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thịnh, tay xoa lấy bụng Thịnh. - "Nhưng cũng phải đút miệng dưới no mới được."

Nói rồi Vỹ bế anh rể ôm lên lầu, Thịnh cảm thấy bất lực không thôi. 

Mục Lục

  MỤC LỤC [21/01/2020 - 05/02/2020] Chương 1 ~ 23 - 24 Tết: Hại Người Hại Mình  Chương 2 ~ 24 Tết: Người Có Lúc Vinh, Lúc Nhục  Chương 3 ~ 2...