Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2020

Chương 2 ~ 24 Tết: Người Có Lúc Vinh, Lúc Nhục

[Người có lúc vinh, lúc nhục.]

"Ngồi im hoặc Thịnh muốn cái thứ này đi đời."

Vỹ cầm dao cạo qua lớp kem được bôi quanh cặc Thịnh, từ từ mà lược bỏ đám lông vướng víu. Thịnh thì đang ngồi trên bồn cầu, chiếc áo sơ mi trên người đã bị cắt ra khi vừa vào nhà vệ sinh, anh dang rộng hai chân, hai tay bị trói chặt ra sau, cả người dựa lưng vào bồn nước, miệng lại ngậm một thứ rất kinh tởm, đó là sịp của Vỹ mặc ngày hôm qua, cái mùi hôi thối vô cùng lại còn nhục nhã.

"Ư...ư..."

Vỹ cạo được một nửa thì ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt không cam lòng của anh rể, cậu bỗng cười lên.

"Haha, không cam lòng gì chứ? Ngoan ngoãn chút rồi tôi thưởng cho."

Vỹ xoa đầu Thịnh, anh trợn mắt lên, đụ má, nó khác nào coi mình là thú nuôi không, thái độ gì đây. Ấy vậy mà Thịnh không dám cử động phản kháng bởi vật báu của mình đang nằn trong tay thằng biến thái này mà, có gì thì chết mất.

Lưỡi dao lướt qua lướt lại, không bao lâu vùng tam giác đã sạch bóng, chỉ còn mấy lỗ chân lông li ti cho thấy rõ con cặc dù ra ba lần nhưng vẫn cứng rắn, có thể là do tác dụng của thuốc, có thể là do sự trần trụi này làm Thịnh hơi xấu hổ đến thành trụ trời.

"Chà chà, để một thời gian nữa dẫn Thịnh đi triệt lông, khỏi cạo chi cho cực."

Nghe Vỹ nói xong thì Thịnh giật mình, không nghĩ ngợi mà dùng hết sức hiện tại mình có đạp vào bả vai Vỹ, cậu thu dao nhưng lại không kịp tránh né khiến người đau đớn, Thịnh được thế lại đá tiếp, Vỹ bắt lấy chân Thịnh, nhanh chóng chế cự Thịnh rồi lấy ra một ống tiêm, chích vào cổ tay của Thịnh.

"Tưởng một mũi là đủ nhưng tôi sai mất rồi, Thịnh mạnh như vậy đáng lẽ ban đầu nên tiêm hai mũi liên tục."

Cả người Thịnh trúng thuốc giãn cơ. Thuốc này vốn là tác dụng có lợi nhưng qua tay Vỹ điều chế thì nhanh chóng trở thành thứ thuốc khống chế những con chó hoang, đặc biệt là Thịnh.

"Ngoan một chút."

Vỹ ôm Thịnh đã trúng thuốc ra khỏi bồn cầu, đặt Thịnh xuống nền sàn, cho mông Thịnh chu lên rồi vạch khe đít ra, thoa kem vào rồi cạo tiếp tục, Thịnh thì bất lực, cảm thấy bản thân vô dụng vô cùng.

Cạo xong xuôi, Vỹ quay người Thịnh lại xoa đầu như xoa chó con, ôm Thịnh vào bồn tắm nước nóng, cho gã đàn ông ấy nằm giữa người mình, Thịnh to hơn Vỹ nên che cả người Vỹ, đối diện họ là một tấm gương đặt áp vào tường.

Thịnh không dám nhìn vào trong gương vì biết bản thân rất thê thảm, thầm nghĩ má nó trước kia làm gì có tấm gương nào ở đây, chắc nó mới thêm gần đây, đụ má, thằng dâm tặc này, tao mà thoát là cho mày ăn giỗ.

Cằm Thịnh bỗng bị Vỹ nắm lấy, hướng mặt Thịnh nhìn thẳng vào gương để anh không thể tránh né nữa. Tay Vỹ luồn xuống sục cặc Thịnh, nói lên những câu gợi dục bên tai Thịnh.

"Thịnh nhìn chó hoang mà tôi mới nhặt ngoài đường này."

Thịnh không né tránh được, anh bị bắt nhìn thẳng một cách ấm ức. Trong gương là hình ảnh hai người đàn ông đang ngồi trong bồn tắm, người đàn ông to lớn hơn ngồi trong lòng người đàn ông nhỏ con hơn. Cổ anh hiện rõ vòng da đen, có cả ở chân mình, hai tay thì bị kéo ra phía sau, tóc ướt nhẹp rũ lên trán, môi sưng tấy bởi tự cắn rách nát, trên ngực thì toàn vết xanh xanh tím tím dấu hôn đầy rẫy, hai núm vú sưng lên vù, giữa hai đùi là con cặc đang thẳng đứng, lông bị cạo sạch nên một khoảng trắng tinh, bàn tay kẻ sau đang thèm muốn con cặc của người phía trước. Chủ nhân bàn tay vừa sục vừa trêu Thịnh, hôn lấy cổ Thịnh, anh nhạy cảm mà run người, dựa cả người ra sau, miệng ngậm sịp đã cắn ướt nhẹp, cố kiềm tiếng rên ư ư dù đó là vô dụng.

"Bắn ba lần rồi mà vẫn nhạy cảm như vậy......là do thuốc......hay là do bản chất đây."

Thịnh bị bàn tay Vỹ bắt nạt, nó nắm lấy báu vật của Thịnh không kiêng nể mà lên xuống điêu luyện, mắt Thịnh đã đỏ lắm rồi lại còn ướt, sợ sẽ không kiềm nén nổi nữa. Bản thân vốn là đàn ông mạnh mẽ mà bị em vợ cưỡng hiếp hết lần này đến lần khác thì dù trúng thuốc đi nữa, nhìn bản thân cứ bắn ra mấy đợt tinh liên tục ai chả nhục chứ.

"Muốn nữa không?"

Giọng Vỹ thì thầm, Thịnh lắc đầu lia lịa, Vỹ cười, lấy tay lần mò cửa vào, nâng hông Thịnh lên một chút cho Thịnh ngồi xuống cặc mình.

"Từ hôm nay lỗ đít này sẽ luôn bận rộn, tôi sẽ không cho nó nghỉ ngơi đâu."

Nói rồi, Vỹ dùng tay ôm chặt hông Thịnh, thúc vào từng cái, Thịnh trợn mắt, tay Vỹ buông ra, Vỹ dùng sức hông mà đẩy, hai tay vòng ra trước, mân mê hai đầu vú Thịnh.

"Ư...ư...ư..."

Hai mặt Thịnh đỏ cả lên, mắt ngấn lệ, miệng cố chấp, vẫn suy nghĩ ngây thơ rằng ngậm sịp sẽ không phát ra tiếng rên nữa, bản thân thì chống cự nhưng mông lại nảy theo nhịp với Vỹ, hài lòng trước thái độ này của anh, Vỹ thưởng cho anh những cú thúc vào điểm G.

"Ưmmmmm......."

"Sướng chứ?"

Thịnh trừng mắt nhìn Vỹ trong gương, Vỹ thúc một cái lút cán, tay bốp chặt cặc Thịnh, Thịnh đau đớn ứ lên một tiếng.

"Đây là vì tội không thành thật."

Vỹ bế Thịnh gần gương, cho Thịnh dựa vào gương, phía sau đâm Thịnh tới tấp, tay vẫn cầm cặc Thịnh mà sục, cứ mỗi khi Thịnh sắp lên cao trào thì Vỹ bốp mạnh mục đích là kiềm Thịnh lại, làm cho Thịnh không ra được. Người Thịnh khó chịu mà ngọ ngoạy. Vỹ kề bên vai Thịnh nói nhỏ.

"Tôi cho Thịnh hai lựa chọn. Một là ngoan ngoãn phục tùng tôi, hai là......tôi bắt Thịnh phục tùng tôi."

Vỹ xoay người Thịnh lại, đẩy lưng Thịnh dựa gương, hai chân Thịnh câu vào bên eo Vỹ, Vỹ húc tới, môi Vỹ cắn mạnh vào vú Thịnh, Thịnh nhíu mày, lắc đầu qua lại liên tục, hẳn là không đồng ý rồi.

Vỹ cảm thấy thế này lại có tính chinh phục hơn, một chó hoang mà dễ thuần hóa quá thì còn gì vui, mà dù sao mình cũng yêu người này từ bao giờ rồi, kiên nhẫn mình tự tin có thừa.

Cặc ra vào thành ruột, Thịnh muốn khóc nấc lên, không hiểu sao bản thân lại cảm thấy sướng vậy, giống cảm nhiều năm về trước ấy, Thịnh thầm mắng chết tiệt, giá như  hồi trẻ mình không đi hoang nhiều quá giờ chắc đang đóng vai trai thẳng đập chết thằng biến thái này rồi. Sức Thịnh là sức trâu nhưng bị giã nhiều lần, người Thịnh bị đuối, mềm nhũn ra như con kiki, giờ mặc cho Vỹ giày vò, anh mềm mại, dựa đầu vào cổ cậu, Thịnh nghĩ, giá như không bị nhét sịp thì anh đã cắn đứt cổ thằng này rồi. Tự lừa gạt bản thân bằng "giá như", "giá như", tự dối lòng rằng mình là không tự nguyện. 

Cả hai mệt rã rời, Thịnh muốn nhắm mắt ngủ thì bị Vỹ dội nước, bảo trò hay còn ở phía sau, Thịnh muốn chửi địt mẹ mấy tiếng, đụ má, mày địt tao cả buổi trưa rồi, giờ sắp chiều mẹ nó rồi còn chưa tha, đụ má, mày muốn làm gì tao nữa, mày không xem chị gái mày ra cái đinh gì à, đụ má thằng chó đẻ.

Vỹ mặc kệ ánh nhìn muốn xuyên thủng người cậu của anh, tay cầm vòi sen rửa sạch người anh, cởi trói cho anh, miệng thì thay bằng một cái bóng tròn, không mở cho anh là vì nếu mở ra, Thịnh lại chửi bậy, như vậy thì phiền lắm, Vỹ thích Thịnh kêu ư ư hơn.

Dù được cởi trói nhưng người đã rất đuối, Thịnh vừa gượng dậy được thì bị Vỹ ôm vào trong lòng, nếu bây giờ là hồi sáng, chắc Vỹ đã bị Thịnh đập cho nhừ tử.

Sau khi rửa quanh thân thể, Vỹ luồn tay xuống đít Thịnh, hứng sẵn một ly trắng ở đó để moi tinh bên trong đít Thịnh ra, Thịnh dựa vào lòng Vỹ mà kêu ư ư, Vỹ làm nhẹ nhàng, móc từng chút tinh ra, lâu lâu lại gãi gãi bên trong Thịnh, Vỹ xoa xoa lỗ tròn đến khi moi hết ra thì dừng tay lại, đặt ly sang một bên, Vỹ lấy vòi xịt rửa đít Thịnh, một lần nữa tắm sơ qua cho Thịnh, lau người xong rồi bế anh rể ra ngoài.

Dù con cặc vẫn còn nứng lắm nhưng Thịnh đã mệt mỏi rã rời rồi, Thịnh muốn nằm ngủ. Mà Thịnh đâu biết, Vỹ đâu tha Thịnh dễ dàng vậy, cậu trói căng hai tay Thịnh ra hai đầu giường, Thịnh nhíu mày, mắt nhìn Vỹ cực hung tợn. Vỹ mặc kệ mà nắm hai chân Thịnh lại, xuất hiện giữa khe đít là cái lỗ hồng hồng vừa bị Vỹ chơi tan nát, nó đang khe khé đóng mở, nhìn tội nghiệp lắm, như thế lại làm người ta muốn bắt nạt thêm.

"Lỗ của Thịnh khít quá, để tôi giúp Thịnh làm nó giãn ra, như vậy thì lúc tối chơi sẽ không đau nữa."

[Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.]

Mặc kệ Thịnh lắc đầu, Vỹ đưa tay vào lỗ đít làm công đoạn bôi trơn cho anh, thấy Vỹ chơi Thịnh tơi bời thế thôi chứ màn dạo đầu luôn đầy đủ và nhẹ nhàng lắm. Một ngón, hai ngón, ba ngón và cả ngón thứ tư cũng vào được, Vỹ hơi hơi vui nhưng chưa muốn làm đến ngón thứ năm. Vỹ bước xuống giường, kéo túi hành lý mình mang về, bên trong không có quần áo gì cả mà chỉ toàn các đồ chơi, nội y tình thú thôi, Thịnh nhìn xong mà xanh cả mặt. Cậu lấy mấy cái trứng rung màu hồng không dây lên rồi xoa nó vào má Thịnh.

"Thịnh muốn mấy trứng?"

"Ư ư" - Thịnh lắc đầu một lần.

"Một trứng?"

"Ư ư ư" - Thịnh lắc đầu mạnh hơn.

"Hai trứng?"

Thịnh lúc này ghét trò đùa dai của Vỹ, giật giật dây trói, thế là Vỹ tăng lên ba trứng, nhanh nhẹn thoa bôi trơn đẩy từ từ vào trong đít Thịnh, cánh hoa mơ màng nuốt trọn cả ba. Cậu bật cho nó rung ở mức một, Thịnh rợn người, từ đồ bịt miệng kêu ra tiếng ư ư dễ nghe. Vỹ nhìn xuống đít Thịnh thì thấy Thịnh đang dùng sức đẩy chúng đi liền đánh một cái vào cái mông hư đốn.

"Nếu Thịnh đã muốn rặn ra như vậy thì phải phạt mới được."

Vỹ lấy tiếp từ túi đồ chơi ra một cái quần nhỏ tam giác bằng da, đằng trước chỗ che cặc dái thì khoét một lỗ để cặc dái thòng ra, chỗ che đít thì có hẳn một cây hàng to dài, tất nhiên là không dài bằng Vỹ, dài 10 cm và hơi gân guốc như cặc thật. Quanh đai sịp chính là một dây thắt lưng kèm ổ khóa. Vỹ nhìn con mắt mở to của Thịnh mà cười, Vỹ biết anh từng thử qua mấy món này, dù sao cũng đi hoang nhiều thì cũng phải biết được chứ.

Hai chân tự do của Thịnh đạp Vỹ, cậu kìm chúng lại, từ từ mang sịp vào cho Thịnh, đẩy con cặc giả vào cho Thịnh rồi để cặc qua lỗ được khoét ở sịp, cuối cùng là kéo thắt lưng, khóa một cái cạch. Khóa này khiến đồ chơi luôn ở trong người Thịnh làm anh không tự rặn ra được.

Vỹ trói hai chân Thịnh vào góc, dùng dây thừng nhỏ từ trong túi buộc siết cặc cùng dài của anh. Cậu mở khóa miệng cho anh rể, sắp nhận lấy lời chửi rủa thì Vỹ liền hôn Thịnh, vừa hôn vừa bóp mũi Thịnh, khiến Thịnh mất đi dưỡng khí.

"A...."

Vỹ dứt nụ hôn, thừa thế Thịnh đang bất ngờ liềnlấy ly tinh từ trong phòng tắm ban nãy ra, bỏ tiếp hai viên thuốc kích dục vào, bóp mũi Thịnh, hướng thẳng đầu Thịnh mà đổ tinh vào, ở tư thế này Thịnh không tránh né được nên cả người gồng mình lên để cái vị tanh hôi đó đi qua miệng, cảm xúc vô cùng khó tả khiến mắt đỏ hoe cả lên. Tránh để Thịnh ói ra, uống xong rồi Vỹ bịt miệng Thịnh lại, giữ thẳng đầu anh đến khi nghe tiếng ực ực thì mới thôi. Tuy cách này hơi cực đoan nhưng hiện tại có mà trong mơ thì Thịnh mới tự nguyện uống.

Thịnh lần nữa bị bịt miệng, không cam lòng mà giãy giụa. Vỹ lấy từ trong túi ra hai đầu kẹp bằng kim loại được nối nhau bởi dây xích, hôn lên hai bên vú Thịnh một cái, Vỹ kẹp xuống làm anh đau đến trán đầy mồ hôi. Cậu lấy dây thừng còn dư nối vào đoạn xích rồi nối lên dây trói ở cặc, mỗi lần Thịnh giật giật cặc thì dây cũng giật giật theo, có như vậy Thịnh mới không ngủ quên.

Thịnh vẫn giãy nhưng Vỹ không muốn lại chích thuốc cho Thịnh, cậu đẩy công tắc rung của ba trứng lên cao nhất, bậc rung cặc giả cao nhất kèm theo kích điện, liền tục mấy động tác ấy khiến Thịnh hứng trọn tất cả.

"Ư...ư..ư...ư..ư...ư"

Thịnh đau đớn lắc người, lỗ hậu bị xâm phá lại bị giật điện, quá khứ từng chơi nhưng đã quá lâu, mấy năm nay còn đâu, nên vô cùng không quen.

"Bây giờ Thịnh ngoan ngoãn năm im thì tôi sẽ tắt điện và đẩy rung xuống mức một, nếu không thì sẽ bật giật cao nhất nha."

Thịnh đau đớn một hồi, mắt nhìn điều khiển trên tay Vỹ, hơi do dự một chút, anh nhắm mắt lại gật đầu.

Vỹ xoa đầu Thịnh, tắt giật điện cùng bật rung, tiếng Thịnh phát ra hừ hừ.

"Thôi giờ Thịnh xem phim đi, tôi xuống dưới nhà rồi đi mua đồ này nọ, chút chiều tối tôi đưa Thịnh xuống."

Vỹ nói rồi tiến đến bật TV đặt đối diện giường, Vỹ cài gì đó một lúc, sau đó, trước mặt Thịnh là một chuỗi phim người lớn liên tục mà đề tài chủ yếu là các nô lệ được chủ nhân "thương yêu", Thịnh còn được Vỹ cho đeo tai nghe, âm thanh rên rỉ lại phát ra rõ hơn là lúc nghe trên TV. Xong mọi việc, Vỹ hôn lên trán Thịnh, anh ngoắc đầu sang, Vỹ nắm chặt đầu Thịnh hôn lên rồi rời khỏi phòng bỏ mặc Thịnh bị sắc dục khống chế đến nước mắt sinh lý cũng chảy ra.

Thời gian dằn vặt Thịnh trôi qua từ từ, anh mê man, những đồ chơi lúc rung mạnh lúc rung nhẹ không đều đều, tiếng thở dốc bên tai làm Thịnh cứ ù ù, con cặc rỉ nước nhờn nhưng chẳng bắn ra được. Thịnh cũng có khoảng lặng nhìn lại bản thân, ừm, kết cục thế này thì cũng quá thê thảm đi. Vốn dĩ định chơi thằng em vợ chút rồi thả nó, xem như chơi qua đường thôi chứ đâu phải kiểu nó làm với mình như này, khác nào là giam giữ trái phép đâu. Thừa nhận đứa có tư tưởng cưỡng bức là Thịnh đi nhưng Thịnh đâu muốn rơi vào tình cảnh này, tôn nghiêm bị người khác dẫm đạp dưới chân, cả con cặc mà mình cũng không thể tự sục thì sao đáng mặt đàn ông.

Nghĩ tới nghĩ lui đồng hồ đã điểm 7 giờ, Vỹ trở lại phòng, nhìn Thịnh hơi mê man mà có chút suy tư, có phải mình làm chưa đủ mạnh nên Thịnh chưa tập trung hay không, một phần lại vui vui bởi có lẽ Thịnh đã làm quen rồi. Vỹ tiến đến xoa mái tóc mềm mại của Thịnh, anh trừng mắt, Vỹ cười cười cởi trói tay chân cùng thân cặc cho Thịnh.

"Giờ tôi sẽ tháo khóa miệng ra rồi dẫn Thịnh đi ăn, tôi thì không thích Thịnh chửi bậy nên giờ giao kèo thế này, nếu Thịnh nói tục một câu, tôi sẽ giật điện Thịnh một lần, đúng hai câu thì tôi sẽ tăng một trứng rung, ok?"

Thịnh vẫn trừng mắt nhìn Vỹ, cậu thay vì lôi điều khiển ra dọa thì lấy hẳn một cây chích điện kề sát vào vú Thịnh.

"Chịu hay tôi ép Thịnh chịu?"

Thịnh bất đắc dĩ gật đầu vì biết Vỹ sẽ không giỡn chơi. Vỹ xoa đầu Thịnh bảo anh ngoan lắm rồi đặt cây chích xuống, tháo luôn khóa miệng cho Thịnh, quả bóng dính đầy nước bọt được lấy ra khỏi miệng, một cảnh tượng dâm đãng thế này làm Vỹ bất chợt đưa hai ngón tay vào miệng Thịnh.

"Mút."

Thịnh ngoan ngoãn mà nút tay Vỹ, mặt khác, tay Thịnh lần mò tìm cây chích điện mà Vỹ vừa đặt xuống, cơ bản hiện tại Thịnh không phải đối thủ của Vỹ khi đấu tay đôi bởi dược hiệu của thuốc chưa tan hết, nó đã làm sức lực của Thịnh mất hết, giờ chỉ còn ý thức chống đỡ cơ thể này. Tay Thịnh vừa mò đến cây chích thì Vỹ bóp lấy dái Thịnh.

"Thịnh nghĩ giữa tiếng dái nát và tiếng điện chích, cái nào nghe đau đớn hơn." - Vỹ vẫn đưa hai ngón tay ra vào miệng Thịnh, một tay khác siết chặt dái Thịnh. - "Tôi không ngại khi vợ mình không xuất tinh được nữa đâu."

Ánh mắt và lời nói tuy bình thản nhưng Thịnh nghe được từ trong đó là ý tứ đe dọa rất rõ ràng.

Hai ngón tay Vỹ đưa sâu vào miệng Thịnh như muốn thăm dò, kiểm tra xem có gì trong đó không mà ngó ngoáy khắp miệng trêu đùa lưỡi Thịnh. Thịnh lúc này là nằm dựa vào kệ giường, Vỹ khuỵu trên người anh, áp chế anh, tay anh đặt ở gậy điện, tay cậu một ở trong miệng, một ở trứng dái con người dâm đãng kia. Thịnh dù nghe xong nhưng không do dự mà chụp ngay gậy điện, Vỹ nhanh chóng dùng chân đạp tay Thịnh, đá súng điện ra xa, mắt nhìn lại Thịnh.

"Thịnh hư quá nhưng mà.... tôi thích Thịnh như vậy, biết làm sao bây giờ?"

[Yêu nhau yêu cả đường đi lối về.]

Thăm dò chán chê, Vỹ rời khỏi miệng Thịnh, bắt Thịnh dùng lưỡi liếm sạch nước bọt còn dính trên tay rồi Vỹ mân mê ngón tay lên mặt Thịnh, vỗ mặt Thịnh mấy cái nhẹ.

Vỹ lấy từ túi ra chiếc còng, còng hai tay Thịnh ra sau, nối một đầu đoạn dây da vào vòng cổ Thịnh dẫn anh rời khỏi giường.

"Nếu Thịnh không đi được thì tôi sẽ để Thịnh bò xuống."

"Tại sao mày lại làm vậy?"

Sau chuỗi im lặng nãy giờ, khi bước xuống giường đi theo dây dẫn của Vỹ, Thịnh chợt lên tiếng. Thịnh thắc mắc lắm, cơ bản cái tâm của mình chỉ nổi lên hồi hè thôi mà, cũng đâu gặp cậu thường xuyên chắc chắn em vợ cũng cũng chả đoán được, ấy vậy mà nó lại bẫy mình.

"Tao là anh rể mày, là chồng chị hai mày, còn con rể ba mày, là một phần mặt mũi của cái gia đình này, mày làm vậy với tao, mày không sợ hậu quả sao?"

Lời nói cay nghiệt được Thịnh rặn từng chữ nói ra, cơ bản anh còn phải cố nhịn tiếng rên rỉ của bản thân, lũ trứng rung dưới đít còn chưa buông tha cho anh, chúng rung theo từng bước anh đi, anh phải cố lắm mới không bị vấp, cả người anh ngoài các vòng ra thì chỉ có cái sịp lòi cặc này, mà Vỹ ngoài cái sịp chữ nhật màu trắng ra thì cũng chả còn gì.

"Vì tôi yêu Thịnh."

Vỹ đi trước trả lời rất bình tĩnh giống như đang nói chuyện thường ngày, cứ như giọng điệu bàn chuyện thời tiết vậy, rất đỗi bình thường.

"Yêu tao mà làm vậy với tao à?"

Anh vừa nói ra lời này thì cậu quay lại, mắt cậu đen nhánh, sâu thăm thẳm như muốn hút cả hồn anh vào. Thịnh ngẩn người, bất chợt Vỹ bế anh lên đứng trước bậc thang đi xuống, bế anh từ từ xuống. Thịnh không muốn có án mạng nên không lộn xộn, anh nằm im cho Vỹ bế xuống. Vỹ ôm Thịnh ngồi vào bàn ăn, đặt Thịnh xuống ghế.

"Mặt hậm hực thế?"

"Mày như tao thì mày có vui nổi kh...."

Thịnh chưa nói hết câu thì Vỹ chồm đến, hôn lấy hôn để môi Thịnh, cắn nuốt nó, tay mò xuống vú, xuống cặc Thịnh, vừa hôn vừa sờ soạng. Thịnh cũng không chịu thua, đớp lưỡi mạnh lại khiến cả hai rơi vào triền miên, bỗng tay Vỹ bóp chặt cặc Thịnh, Thịnh trợn mắt, cắn vào môi Vỹ thì cả hai dừng lại.

"Hộc...hộc.."

Đó là tiếng thở của Thịnh vì bị Vỹ tấn công bất ngờ mà mất thế thượng phong, sau đó mất luôn dưỡng khí nên mới chật vật thế này.

Trong lúc Thịnh hít lại khí thì Vỹ đã mang cơm ra, tính ra thì làm rất đơn giản, là hai dĩa cơm chiên, dĩa của Vỹ thì có thịt sườn, dĩa của Thịnh thì thịt được xé nhỏ, mà ở chỗ của Thịnh thì không hề có đũa hay muỗng. Thịnh nhướng mi mắt cực kỳ phẫn nộ nhìn qua Vỹ.

"Không cởi trói thì sao tao ăn được?"

"Cúi mặt xuống, ăn bằng mặt."

Thịnh giật mình, nổi điên lên:

"Đụ má, thằng chó đẻ, mày chơi tao a... a... a"

Trứng rung cùng cặc giả trong đít Thịnh rung dữ dội, con cặc Thịnh cứng ngắc run lẩy bẩy, không những vậy, con cặc giả còn phóng điện, Thịnh tựa vào ghế, hai chân co quắp lại, răng cắn môi, run lẩy bẩy.

"Đã bảo nghe lời rồi mà."

Vỹ thở dài mà nhìn biểu tình đáng thương của Thịnh, Vỹ lại mềm lòng, hạ các mức độ xuống thấp rồi dừng ở mức hai, nâng một bậc so với khi nãy.

Thịnh kháng cự một hồi thì quen dần với nhịp điệu rung, chân trở lại bình thường, tư thế ngồi thẳng nhìn Vỹ không cam lòng.

Cố trấn định bản thân, Thịnh rặn chữ ra khỏi kẽ miệng:

"Từ.....từ khi nào mà mày đã có ý định làm thế này?"

Thịnh cũng đã suy nghĩ kĩ rồi, rõ ràng đồ chơi và thuốc cậu chuẩn bị rất tỉ mỉ, cơ bản thằng chó chết này đã lên kế hoạch từ rất lâu, không phải là bồng bột hay nhất thời, chắc chắn là rất lâu rồi.

"Ăn no đi rồi tôi nói cho Thịnh nghe."

Thịnh biết mình không tránh được dĩa cơm trước mặt, khuất phục mà cúi đầu xuống lấy lưỡi lùa cơm vào miệng. Thật sự thì ăn trong tư thế này rất khó. Thịnh đang nứng, đít bị rung đến tê dại, cặc thì cứ giật giật chảy nước nhờn, đầu óc nóng ran mà còn phải cúi thấp xuống mà ăn, dù cái cơm chiên này ngon thật nhưng động tác này cũng quá khó. Qua một lúc lâu thì Thịnh mới lùa vào xong, miệng dính đầy cơm, dĩa cũng còn một ít nhưng Thịnh bó tay rồi, bỏ thôi. Vỹ cười đầy yêu thương đi đến chỗ Thịnh, lấy khăn lau quanh miệng cho Thịnh rồi dòn dẹp bàn ăn.

"Giờ nói được chưa?"

"Thật ra tôi biết Thịnh và yêu Thịnh từ lâu lắm rồi, trước cả chị hai tôi nữa." - Dọn dẹp xong, Vỹ quay lại hôn lấy môi Thịnh. - "Từ lần đầu gặp tôi đã muốn địt Thịnh rồi."

"Đụ...ưmmm..."

Vỹ bóp lấy mũi Thịnh rồi hôn Thịnh, nhiễu nướt bọt của mình vào miệng Thịnh, bắt Thịnh nuốt rồi truyền tiếp một lượng nước thông qua miệng, Thịnh khó thở đến ho sặc sụa. Vỹ lại đớp môi Thịnh rồi triền miên lần nữa.

Dứt ra lần hai, Vỹ nhìn Thịnh rồi nói:

"Chị hai bảo tôi phải cho Thịnh ăn no. Miệng trên đã no rồi..." - Vỹ dừng một chút nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thịnh, tay xoa lấy bụng Thịnh. - "Nhưng cũng phải đút miệng dưới no mới được."

Nói rồi Vỹ bế anh rể ôm lên lầu, Thịnh cảm thấy bất lực không thôi. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mục Lục

  MỤC LỤC [21/01/2020 - 05/02/2020] Chương 1 ~ 23 - 24 Tết: Hại Người Hại Mình  Chương 2 ~ 24 Tết: Người Có Lúc Vinh, Lúc Nhục  Chương 3 ~ 2...