Thứ Tư, 5 tháng 2, 2020

Chương 4 ~ Giao thừa - Mùng 7 Tết: Vỏ Quýt Dày Có Móng Tay Nhọn

[Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.]

"Nếu lúc trước tôi nhanh tay một chút thì Thịnh đã sướng sớm mấy năm rồi nhỉ?"

Vỹ lấy chân khều những chiếc kẹp ở dái của Thịnh, còn Thịnh thì phát ra tiếng rên rỉ "A..a..ưm...ừm" mãi không dừng.

Vỹ nhìn lại Thịnh bây giờ mà trong lòng cứ thấy vui vui. Anh đang trần truồng trong tư thế bò trên sàn, tay đeo bao da, đầu gối đeo bảo hộ, tứ chi anh thì bị cố định bằng xiềng xích trên sàn nhà. Một mặt bàn thủy tinh nhỏ được đặt trên lưng anh, giữ vững bằng dây đai quấn quanh bụng, một cái bàn nhỏ hình vuông khác từ dưới sàn trồi lên ấn ngay bụng Thịnh, giữ cho anh không bị ngã quỵ vì mệt mỏi. Thịnh được đeo một mặt nạ da bao cả đầu, che kín mắt, chỉ chừa lỗ ở miệng cùng mũi, ngoài ra còn đeo thêm hai lớp tai nghe - một tai nghe nhỏ và tai nghe lớn cách âm hoàn toàn với bên ngoài, trong tai nghe phát đi phát lại âm thanh rên rỉ của anh cùng lời nói của Vỹ suốt những ngày qua. Miệng anh đeo bóng nhựa, ở giữa bóng nhựa có một lỗ nhỏ kèm một cọng dây, mục đích truyền nước vào miệng Thịnh. Bên ngoài bóng nhựa ấy là một cái phễu đặt ngay miệng Thịnh, nước chảy vào phếu sẽ chảy vào ống nhỏ rồi rót vào trong miệng Thịnh, nước chảy chậm rãi để Thịnh có thể từ từ hưởng thụ hương vị ấy. Bên cạnh đó, vú của Thịnh bị kẹp kẹp chặt, cái kẹp mang thêm một cục tạ 1 kg, sức nặng kéo muốn xệ luôn vú anh.

Hết phần trên thì ta nói đến phần bên dưới. Đít Thịnh bị nhét năm quả bóng bi da, sau đó là thêm một con cặc giả nhỏ có phần chuôi là lông đuôi giống như đuôi ngựa. Dái bị kéo ngược ra phía sau đùi và trên đó còn kẹp chi chít những chiếc kẹp nhỏ. Cặc bị đeo trứng rung quanh thân, đầu cặc được trói bằng dây nối với hai ngón cái ở hai bàn chân. Cặc Thịnh tuy bị rung nhưng muốn xuất tinh cũng có phần khó vì ở gốc cặc có đeo một vòng nhựa, bên trong là rãnh trống được Vỹ đổ một chút dầu nước xanh vào, nó chảy từng chút từng chút ra khiến cặc Thịnh như bị thiêu đốt.

Vỹ ngẫm nghĩ lại những gì đã qua thì nhận ra để được như này, kể ra cậu thấy cũng có phần khó khăn lắm.

Sau khi lời hứa được lập ra thì trong những ngày sau đó, Thịnh hạn chế uống nước hay ăn cơm rõ rệt, cứ mỗi lần tới bữa lại viện cớ đi ra ngoài. Nhìn từ bên ngoài thì Thịnh cũng như bình thường, chẳng có việc gì đói khổ cả, nhiều lúc Vỹ giả vờ vô tình vỗ vào háng Thịnh nhưng anh cũng chỉ trừng mắt nhìn cậu rồi thôi. Mà Vỹ thì làm sao để yên như vậy được, không thể để Thịnh làm được lời hứa, cậu phải tìm cách bẫy Thịnh.

Từ tối 25 đến giao thừa, Vỹ liên tục hẹn kèo nhậu, không ở nhà thì cùng chú bác, bạn cũ các loại, liên tiếp mỗi ngày đều có. Thịnh thì luôn lấy đủ lý do để từ chối khéo, nào là bao tử tối nay quá đau rồi giả vờ đi khám, nào là có việc bận đi ra ngoài, anh nghĩ được gì là nói đó ngay, bịa hết mức có thể. Nhưng tình trạng này chỉ kéo dài đến tối 28 thôi, vào tối 29, vì cha vợ bắt ép nên Thịnh không còn lý do gì để nói nữa, nếu nói tiếp thì anh sẽ gây mất lòng ngay nên đành phải nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Vỹ, không cam lòng ngồi xuống bàn nhậu. Chỗ của Thịnh ngồi kế Vỹ, anh vừa ngồi xuống là cậu tiến lại gần ngay. Cả buổi nhậu diễn ra bình thường, chỉ hơn mười người trên bàn mà đã giải quyết hơn bốn thùng bia, độ của người nào cũng mạnh nhưng tới giờ đã ngà ngà say. Dù mặt Thịnh nhìn không đỏ nhưng trán lại đẫm mồ hôi, Thịnh không say, đó chỉ là việc cố gắng nhịn đi đái mà thôi.

Thịnh bỗng cảm nhận được một bàn tay luồn vào quần vải của mình, nó vỗ từng cái lên háng anh - nơi mà đang bị các lớp băng keo dán chồng lên nhau. Tiếng Vỹ thì thào bên tai Thịnh:

"Lồn của Thịnh mắc đái lắm rồi đúng không?"

Thịnh quay qua liếc vẻ mặt đắc ý của Vỹ, anh đạp vào chân cậu mấy cái, cậu cười đầy ẩn ý rồi rút tay lại. Ấy thế mà Vỹ nói đúng, gân xanh của Thịnh như muốn nổi lên cả rồi, anh nốc gần 10 lon bia mà chưa xả gì cả, anh nghĩ có khi cho tụi nó trào ra bằng miệng quá mà vậy thì mất mặt lắm.

Sau buổi nhậu, Thịnh vẫn bình thường lắm, khi dọn dẹp xong thì anh cho Vỹ thay băng, Thịnh vẫn còn tỉnh chán, anh  bị vỗ mấy cái mà vẫn còn nhịn được, chỉ còn mộ ngày, không thể để thua được, Thịnh tự dặn lòng. Nhưng vái dặn lòng này chả giúp Thịnh tí nào, cả đêm đó, Thịnh thức trắng vì mắc đái, nằm kế vợ mà người cứ nghĩ gì đó để phân tâm cơn mắc đái kéo đến, anh mắc đến độ khi anh ngủ quên vào sáng hôm sau, anh chả dám đi vào cái nhà vệ sinh nào trong mơ, chỉ dám nhịn mà thôi. Lúc Thịnh thức dậy là đã trưa trời, anh khép nép xuống giường, cố nép mình đi đến cửa rồi gồng lên bước ra ngoài. Hai đứa nhỏ đang chơi bên nhà họ hàng, Duyên thì thấy Thịnh thức dậy nên đi nấu đồ ăn, hai ông bà già ngủ trưa trên lâu, Vỹ lại đang treo lên vài câu đối đỏ mới mua để thay cho cái cũ.

"Anh thức rồi thì mau ra đây ăn đi, nếu không là nó nguội mất."

Duyên bưng tô cháo ra bàn ăn trước Thịnh còn mặc đồ tối qua, anh gãi đầu và ngối xuống, có một chút mất tự nhiên mà co chân lại.

Thịnh sau ấy trong bữa ăn được Duyên nhắc lại việc thiệp cưới thì nhớ ra hôm nay có bạn mình tổ chức tiệc, ban đầu đó là bạn Duyên nhưng sau lại thân với Thịnh hơn, Thịnh đang tìm cách từ chối khéo thì Duyên nói thêm:

"Mấy đứa nó giúp nhà mình nhiều lắm, thân tình cũng sâu nên không đi là không được. Nó còn gửi tận hai cái thiệp, một cái cho anh, một cái cho em, mà nay giao thừa em phải nấu đồ cúng rồi, anh cứ đi đi, thiệp của em chắc kiếm người khác đi hộ."

Thịnh định bảo: "Em không đi thì anh cũng không" cho thâm tình hợp lý nhưng một tiếng nói từ sau vọng tới đánh tan ý định của anh:

"Chị không đi thì để em đi."

Vỹ ở sau lưng Thịnh, hớn hở nói, Duyên hỏi Vỹ làm xong các công việc chưa, Vỹ bảo rồi, Duyên lại nói, nếu muốn thì cứ đi, chị đỡ phải tìm người, Vỹ gật đầu. Nhưng Duyên đâu biết, tay Thịnh đã để xuống mặt bàn từ lâu, nâm chặt lại, khi Duyên quay đi, Vỹ đưa tay lên xoa vai Thịnh, Thịnh nhìn Vỹ, nói thầm một chữ, Cút.

Lễ cưới diễn ra lúc 4 giờ chiều, tiệc được tổ chức tại khuôn viên biệt thự của chú rể nằm ở ngoại ô thành phố Cao Lãnh, hầu như chỉ mời bạn bè thân thiết cùng một vài họ hàng gần xa, tuy không nhiều người nhưng rất náo nhiệt, nào nhiệt kéo theo sau hành động trao nhẫn của cô dâu chú rể chính là ép rượu Thịnh, chuốt say Thịnh. Cơ bản Thịnh rất thân với đám bạn này nên rất bình thường, ngay cả chú rể cũng bảo, ai chuốt Thịnh say thì sẽ có thưởng, Thịnh chỉ thấy tần suất hơi dồn dập, thật ra Vỹ cũng thân với những người này, lập kèo ép Thịnh uống rượu, chuốt say Thịnh, thực hiện kế hoạch của Vỹ.

Bóng đái của Thịnh sau một hồi chuốc rượu đã đến mức không thể cứu vãn nổi, mà Vỹ thì cứ nhân cơ hội là xoa đũng quần Thịnh, Thịnh nhịn không nổi nữa. Đến lúc hơn 6 giờ, Thịnh không thể tiếp tục nữa, nhìn qua Vỹ rồi cắn cắn môi, mắt đỏ ngầu, Vỹ nhìn mặt Thịnh bỗng muốn cưng chiều một phen.

Vỹ đỡ Thịnh đến phòng khách. Vào đến phòng, Thịnh khuỵu chân xuống sàn, Vỹ nhìn mà cười, ngồi ở ghế đối diện Thịnh.

"Giờ Thịnh muốn gì, tôi chiều?"

Thịnh ngồi trên sàn rồi ngước lên nhìn Vỹ, anh mắt nhắm lại và nói:

"Tao nhịn.... không nổi nữa..."

Trong lời nói của Thịnh mang chút ý run run, mắt anh nhìn xuống đất.

"Nhịn gì cơ?"

Vỹ cười khẩy rồi dùng giày tây nâng cầm Thịnh:

"Nhịn....vệ sinh...."

"Nói chung chung quá làm tôi không hiểu."

Thịnh biết Vỹ rõ ràng làm khó mình nhưng bản thân anh thì làm được gì chứ, anh tức giận, anh tủi nhục, anh cũng vô cùng bất lực, anh mím môi rồi nói:

"Nhịn đái....nhịn...ỉa... tao nhịn không nổi."

"Thế có nghĩa là.....Thịnh chịu thua?"

"Ừ..."

"Trở thành bạn tình của tôi chính là Thịnh tự nguyện, hiểu chưa?"

"Ừ..."

"Phải nghe lời tôi đó nha?"

"Ừ..."

"Tốt tốt." - Vỹ rút chân khỏi cằm Thịnh nhưng vẫn ngồi đấy nhìn Thịnh. - "Tôi sẽ chiều Thịnh hết mức mà nhưng đầu tiên, Thịnh đừng "ừ" nữa, đổi thành "dạ" đi cho ngoan ngoãn, hiểu chưa?"

Thịnh gật gù, tay ôm chặt đũng quần như sắp bắn nước ra mà nói một tiếng. - "Dạ"

"Giờ thì ngoan ngoãn cởi đồ trước mặt tôi và quỳ thẳng lên."

Thịnh định trừng mắt thì Vỹ lấy chân đạp ngay háng Thịnh, cậu vừa đạp vừa xoa, cả người Thịnh mềm nhũn ra khiến Thịnh chẳng còn cách nào, đành phải tuân theo.

Thịnh ngoan ngoãn đứng lên, anh đứng thẳng người, tay bắt đầu cởi áo vest màu xanh đậm bên ngoài ra và đặt xuống đất. Chiếc áo sơ mi trắng ôm lấy khuôn ngực đầy đặn, chiếc quần tây bó sát lấy vòng eo gợi cảm, dù Vỹ đã nhìn Thịnh khỏa thân rất nhiều lần nhưng tận mắt thấy Thịnh tự cởi đồ xuống cũng rất kích thích, mang đầy sự nam tính, đúng là tự nguyện thường sẽ gây nứng hơn cưỡng bức mà. Thịnh từ từ cởi từng cúc áo ra, làn da bên trong nhanh chóng hiện ra với vòng một to bực, cơ bụng 8 múi săn chắc cùng hai vú còn có dấu vết bị ngược đãi hôm đó chưa lành hẳn. Thịnh cởi đến thắt lưng trên quần tây thì Vỹ lại đạp ngay cặc Thịnh một cái.

"Thịnh có đang nứng không?"

Thịnh gật đầu.

"Thật chứ?"

Thịnh lại gật đầu lia lịa, Vỹ kéo Thịnh lại gần và hôn lên rốn của Thịnh, cái hôn cắn nuốt làm Thịnh hơi run. Hôn xong thì Vỹ đẩy Thịnh ra xa, ra lệnh Thịnh tiếp tục.

Thịnh sau đó liền cởi thắt lưng, quần tây, giày tây rồi vớ, hoàn toàn trần truồng trước mặt Vỹ. Vỹ nhìn rồi nhướng mày ý bảo Thịnh cứ tiếp tục. Thịnh cúi đầu quỳ một chân rồi đến chân còn lại, anh quỳ thẳng người trước mặt Vỹ, hai tay đưa ra sau đầu cho một kiểu quỳ tiêu chuẩn phô bày toàn bộ ngóc ngách của cơ thể nam tính.

"Giờ Thịnh nói lại xem Thịnh muốn gì?"

Vỹ dùng mũi giày mân mê cơ bụng của Thịnh, rồi nuốt nước bọt "ực ực".

"Tôi...tôi...muốn..."

Vỹ bỗng cắt ngang - "Thịnh phải sửa xưng hô cho đúng và thành tâm vào."

Thịnh khựng lại giây lát rồi nói lại:

"Xin...anh... cho em...đi đái... đi ỉa...."

"Trước khi làm vậy, Thịnh có thể giúp tôi một chuyện không?"

Thịnh vẻ mặt xen lẫn tức giận và nghi ngờ.

"Thịnh dùng tay cởi giày cho tôi, dùng miệng cởi vớ cho tôi, có như vậy thì tôi mới vào phòng vệ sinh với Thịnh được chứ?"

"Cậu...."

"Ngoan một chút, tôi sẽ cho Thịnh đi đái."

Vỹ chòm người lên xoa xoa đầu Thịnh, rối loạn mái tóc được cố định bằng keo, rồi ngồi lại ghế, đưa đôi chân về phía Thịnh. Thịnh ngập ngừng hút rồi đưa tay lên, tháo đôi giày tây ra, sau ấy, anh đưa miệng lại gần chân Vỹ. Mùi từ vớ Vỹ toát ra, xộc lên mũi Thịnh, Thịnh nhíu mày khó chịu.

"Đây hẳn không phải lần đầu Thịnh dùng miệng cởi vớ cho đàn ông đi? Có gì mà ngại?"

Bị nói trúng tim đen, Thịnh xoay sở tiến sát vào, kề môi lên mép vớ, bắt đầu cắn nó rồi kéo xuống từ từ, tuy hơi khó khăn nhưng làm rất nhanh, lâu rồi không làm lại, bản năng vẫn tốt.

Làm xong, Thịnh định ngẩng đầu lên thì Vỹ độc nhiên chồm đến, úp chiếc giày lên mũi Thịnh, cho Thịnh ngửi hết mùi giày, một tay khác thì chế trụ Thịnh.

"Nãy giờ thấy Thịnh cứ nhìn nó, hẳn Thịnh rất thích nó đi?" - Giọng Vỹ mỉa mai, ép Thịnh hít lấy hít để mùi bên trong đôi giày.

Vỹ mở áo vest mình ra, bên trong mang đủ các món đồ đủ hành hạ Thịnh vài giòe đồng hồ. Vỹ lấy ra một cái còng, còng tay Thịnh lại, rồi lấy cuồn băng keo điện dán chặt chiếc giày vào mặt Thịnh, cho Thịnh hít thật sâu, rồi bế Thịnh vào nhà vệ sinh.

Đặt Thịnh lên bệ bồn cầu, Vỹ cũng cởi đồ mình ra, chủ còn chừa lại chiếc sịp vuông màu đen gợi cảm.

Vỹ đi đến trước bồn cầu, nhìn vẻ mặt mơ màng của Thịnh, Vỹ dùng vòi sịt đít dội nước lên đầu Thịnh, đưa hồn anh rể trở về. Thịnh hoàn hồn, nhìn lại Vỹ, Vỹ cười:

"Hửi giày mà hửi đắm đuối như vậy luôn?"

"Không, không...có..."

Bị bịt mặt bằng giày, giọng nói phát ra hơi khó khăn nhưng Vỹ vẫn nghe được.

"Thật sao?"

"Dạ....a....."

Sau khi dứt lời, Vỹ tháo toạt một miếng băng keo trên háng Thịnh, Thịnh co giò lại vì đau, mặt nhăn nhó vô cùng, tuy vậy, háng vẫn banh rộng, nhưng chờ người chà đạp vậy.

Thịnh lấy lại tinh thần, Vỹ tiếp tục xé một miệng ở gần đùi non. Thịnh lại co chân, Thịnh giật mấy miếng liên tiếp, chỉ còn lại mấy băng nhỏ dán chặt hai trứng dái, nhốt con cặc thôi.

Chỗ xung quanh vi bị giật mà ửng đỏ, mắt Thịnh cũng đỏ vì đau, Vỹ đưa tay chạm vào, Thịnh rung rẩy. Vỹ đùa dai, ấn ấn vào, rồi còn véo, đùi Thịnh ngay lập tức khép lại, Vỹ tách nó ra, nhìn lên mắt Thịnh.

"Biết sai chưa?"

Thịnh gật đầu.

"Sai chỗ nào?"

"Ức....ưmmm...không...thành... thật..."

Vỹ xoa đầu Thịnh, nhìn vào mắt Thịnh, ý bảo Thịnh nói tiếp.

"Mùi thơm lắm, hửi rất thích."

Vỹ lại giật ra một miếng, Thịnh a một tiếng:

"Này là không lễ phép rồi."

"Dạ....mùi... anh thơm lắm ...ạ.. Em rất thích..."

Vỹ lại xoa đầu Thịnh. Động tác này Vỹ rất thích, tóc Thịnh vừa mềm vừa mượt, xoa rất có cảm giác, với lại động tác này cũng chỉ làm với người mình yêu, tỏ vẻ cưng chiều, chứ mấy nô lệ khác, Vỹ không muốn, bẩn tay, với lại, thường thì chúng không có tóc. Thật ra, Vỹ chỉ định làm cho Thịnh ngoan với mình thôi chứ không có ý định biến Thịnh thành nô lệ tình dục, giữa người yêu của nhau nên có chút tình thú, giữa nô lệ và chủ nhân thì không cần tình cảm. Biết Thịnh có máu khổ dâm, Vỹ nghĩ sau khi Thịnh chịu làm bạn trai mình trong tương lai thì Vỹ sẽ không nhận nô lệ nữa, toàn tâm chăm sóc người yêu thôi dù hình thức có hơi ác liệt chút.

Cái mũi giày trên mặt Thịnh hơi bất tiện, Vỹ khó thể nào mà hôn Thịnh được, đúng chán nản. Thế là Vỹ cúi người xuống nhìn háng Thịnh, tháo từng lớp băng keo ra, tháo từ từ, lần này không mạnh bạo như trước, vừa tháo vừa xoa xoa vùng ấy của Thịnh, cho Thịnh có chút khoái cảm xua tan cơn đau.

Thịnh có vẻ thích cảm giác này nên cứ rên rỉ, không còn kiềm chế như mấy ngày trước nữa. Đến khi băng dính được thảo hết cả, Thịnh muốn đái thì Vỹ bảo Thịnh nhịn xuống. Vỹ cầm con cặc dần cương cứng vì mắc đái, sục lên xuống, sau lại lấy một que thông tiểu ra, Thịnh lắc đầu, Vỹ bảo:

"Làm cái này thì Thịnh mới thành thật nói chuyện với tôi chứ."

Trứng dái Thịnh giờ vừa to vừa căng tròn vì chứa nhiều nước, Thịnh rên đau đớn vì bị thông tiểu xỏ xuyên, nó dài hơn 30cm, đâm thẳng vào bóng đái của Thịnh, Thịnh ưỡn người lên, càng vội mắc đái hơn. 

"Mấy ngày qua Thịnh suy nghĩ sao?"

"Ưm...ưmmm...suy nghĩ gì?"

Hai tay Thịnh chống lên bồn cầu, nắm chặt lại để nín cơn mắc đái.

"Làm bạn tình của tôi."

"Bị cưỡng...hiếp... bị làm nhục,... bị quay clip,... đéo đái được,... sao phải nghĩ về mấy cái nà..a.a.a..."

Vỹ đẩy lên xuống thông tiểu trong cặc Thịnh như nhắc Thịnh trả lời đúng trọng tâm.

"Này là hỏi nghiêm túc, khi nảy Thịnh chưa bình tĩnh lắm, tôi không tin tưởng."

"A..a.... tao được chọn sao?"

"Tao?" - Vỹ rút thông tiêu ra chút rồi đâm mạnh thông tiểu xuống.

Thịnh chảy nước mắt, cam chịu nói - "A..a.. em làm..."

"Ngoan." - Vỹ tiến đến, hôn lên trán Thịnh, vui vẻ, đưa Thịnh chìa khóa đít - "Tự mở."

Thịnh mò xuống đít ngay vị trí ổ khóa và mở ra, Thịnh thu khóa đít lại rồi từ từ kéo ní khỏi đít, phân trong đít Thịnh cũng rục rịch, Vỹ lại bảo nín nên Thịnh bỏ khóa đít dơ bẩn sang một bên, đít chụm lại giữ phân.

Vỹ đi ra ngoài rồi trở lại với chiếc điện thoại trên tay. Vỹ vuốt tóc Thịnh lên.

"Chúc mừng Thịnh trở thành con đĩ của tôi." - Vỹ cúi xuống hôn Thịnh, Thịnh cũng đáp lại, rồi Vỹ rời môi, rút thật mạnh que thông tiểu ra. - "Hai tay dang ngang rồi cười lên."

Tách.

Trong tấn ảnh mà điện thoại Vỹ lưu, đó là một người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai nam tính, tóc ướt vuốt ngược ra sau, cả người trần truồng ngồi trên bồn cầu. Anh có khuôn ngực vạm vỡ, bụng hiện rõ tám múi nhưng con cặc lại không có một chút lông, trơn nhẫn bắn nước đái vàng óng. Anh ngồi dang ngang nên nhìn rõ đang thải phân trong bồn cầu, ấy vậy mà anh ta còn dơ hai tay làm động tác "hi", miệng cười rực rỡ. Nhìn bức ảnh thế này, Vỹ tự cảm thán người yêu tương lai của mình thật đẹp và dâm đãng.

[Hồng nào mà chẳng có gai.]

Cho Thịnh coi lại tấm ảnh, Vỹ nhận ra vành tai của Thịnh đỏ lên cả, cậu nghĩ chắc là xấu hổ đây mà. Và trong khi đó, Thịnh vẫn chưa dừng đái.

"Vệ sinh xong rồi thì bò ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói với Thịnh."

Vỹ dùng từ "bò" chứ không phải "đi", còn nhấn mạnh rất rõ ràng, Thịnh nghe mà hiểu và gật đầu. Vỹ cười xong rời bước khỏi nhà vệ sinh.

Vì nhịn về sinh từ hôm qua nên vào lúc này, Thịnh phải chịu đau để thải ra cho hết, ôi cái cảm giác này ấy à, Thịnh thấy sảng khoái gì đâu. Thải hết mọi thứ ra, cả người anh dần thấy nhẹ nhỏm, hơi thở của anh cũng không mệt mỏi nữa và có thể ngồi thẳng người mà đi vệ sinh.

Khi giọt nước đái cuối cùng rơi ra, Thịnh đứng lên, anh không đi gượng gạo nữa mà rất tự nhiên. Đứng dưới vòi sen, dòng nước chảy ấm qua người, bỗng Thịnh có xúc cảm, anh tự rờ vú vừa đỏ vừa sưng của mình rồi đến con cặc to bự chưa hết cương cứng. Người đàn ông mạnh mẽ ấy xoa xoa nó rồi sục, một tay anh sục cặc, một tay anh se vú.

"Ư...ư...."

Thịnh phát ra tiếng thở dốc nhè nhẹ, tay anh điêu luyện mà sục lên xuống.

Cốc, cốc.

Tiếng tay gõ vào cảnh cửa, Thịnh quên mất rằng cửa nhà vệ sinh từ nãy giờ đến giờ đều không đóng, anh thấy được cảnh tượng Vỹ khoanh tay đứng đó nhìn một con đĩ như anh.

"Sao Thịnh lại dừng tay? Tiếp tục đi chứ?"

Theo tiếng nói của Vỹ, Thịnh lại sục cặc. Khoái cảm đã trở về lại nhưng Thịnh lại cảm thấy không đủ, không đủ thỏa mãn, tay sục một lúc cũng không ra được. Đầu cặc Thịnh đã rỉ nước nhờn cả rồi nhưng tinh mãi không chịu ra, Thịnh chống tay lên tường thở dốc. Anh cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cậu đang nhìn chằm chằm vào mình, anh không hiểu sao mình lại nứng hơn nữa mà mãi không ra được, cứ thấy khó chịu trong người, có vẻ vô cùng thiếu thốn.

"Hơn 8 giờ rồi, Thịnh nhanh chóng sắp xếp rồi ra nói chuyện chút, dù sao chị hai đang đợi ta ở nhà."

Vỹ lúc này quần áo chỉnh tề bước ra ngoài bỏ mặc Thịnh vẫn đang miệt mài. Sau một lúc không ra được, Thịnh mặc kệ con cặc của mình, anh tắm dưới vòi sen, vặn lại nước lạnh để dập đi cơn nóng sôi sục trong người mình và bò từ từ ra ngoài.

Bây giờ là Tết, trời bên ngoài khá lạnh, nói gì thì anh cũng đang trần truồng, Vỹ đang nghĩ đến cảnh Thịnh ra ngoài đối diện với mấy điều hòa phả hơi lạnh thì hơi đau lòng nên cậu liền chỉnh qua chế độ máy sưởi, mà Vỹ càng biết làm những việc này ấy, cơ bản Thịnh chẳng quan tâm mấy đâu.

Thịnh bò ra bên ngoài, ở trước mặt Vỹ đang mặc quần áo chỉnh tề, cậu ngồi trên ghế đối diện Thịnh đang quỳ.

"Vì Thịnh đã chấp nhận nên tôi có một số nguyên tắc cần Thịnh nắm rõ."

Thịnh gật đầu.

"Sau này Thịnh phải nghe lời tôi. Yên tâm đi, tôi sẽ luôn nghĩ cho hoàn cảnh của Thịnh mà đưa ra mệnh lệnh hợp lý. Ví dụ như hiện tại, Thịnh phải lễ phép với tôi." - Vỹ dừng rồi nói tiếp. - "Các chuyện liên quan đến tình dục, Thịnh phải xin phép tôi trước khi làm, riêng biệt là cấm hoàn toàn hành vi đi tìm người ngoài quan hệ. Còn xin phép, ví dụ như..."

Vỹ duỗi chân ra, nhấn mũi giày tây vào cặc Thịnh.

"Thủ dâm... Không được cho phép, không được tự làm."

Nhìn con cặc Thịnh cứng ngắc mà Vỹ cười thầm, quả nhiên là tự sục không đủ sướng.

"Đưa hai tay ra sau đầu, tôi sẽ giúp Thịnh."

Thịnh quỳ thẳng người, anh đưa hai tay ra sau đầu, cả cơ thể của người đàn ông có vợ có con đủ đầy được phô bày toàn diện. Thịnh tự giác nhích người lại gần Vỹ, cậu rất hài lòng với hành động này, đặt đôi chân mình phía cặc Thịnh như là một phần thưởng.

"Trước mặt tôi thì phải thành thật."

Thịnh gật đầu.

Vỹ lấy hai mũi chân kẹp chặt cặc anh. - "Không biết nói à?"

"A..a..Dạ, em sẽ thành thật ạ...."

Dù Thịnh xưng em bao nhiêu lần thì Vỹ đều kích thích cả.

"Sao lúc nãy Thịnh không sục đến bắn ra?"

Một chân của Vỹ bắt đầu hành động, cậu đạp vào đầu khấc của Thịnh rồi vừa xoa vừa nhấn.

Thịnh thở dốc trả lời:

"...A... Dạ, không... Đủ thỏa mãn ạ."

Hai mũi chân Vỹ trở lại vuốt thân cặc Thịnh rồi trượt lên bộ ngực xinh đẹp của anh rể, đạp lên đầu vú sưng táy mời gọi.

"Biết vì sao không?"

"A.a..."

Thịnh không che giấu giọng nữa, cái khuôn miệng mỹ miều phát ra tiếng rên rỉ dâm dục động lòng người.

"Vì Thịnh là một con đĩ..." - Vỹ dời chân trở lại đạp cặc Thịnh, cậu vừa xoay vừa xoa, cặc anh đã chảy cả nước nhờn ra. - "... tự sục như đàn ông thì làm sao có thể thỏa mãn bản chất dâm thỏa này chứ? Haha."

Vỹ kéo căng đầu cặc Thịnh rồi dùng chân điêu luyện mà như dùng tay sục con cặc nô lệ. Đế giày da không bằng phẳng nên tạo ra khoái cảm mãnh liệt cho Thịnh.

"A..a...a..."

"Sau này muốn thủ dâm thì phải cầu xin tôi, bản năng tình dục đàn ông gì gì đó, làm đĩ như Thịnh cần làm gì?"

"A.a..a...a..."

"Đĩ của tôi."

Vỹ đạp một cái quyết định vào cặc Thịnh, con cặc cương cứng bắn ra dòng tinh trắng đục xối xả, dính cả vào giày tây của Vỹ. Sau khi bắn xong, anh buông tay sau đầu xuống và thở dốc nhìn đâu đâu. Vỹ đưa đế giày ra trước mặt, bảo Thịnh liếm sạch chúng. Mặc dù anh rất mệt mỏi nhưng anh vẫn nâng mặt lên, cầm chân cậu liếm liếm tinh vương vãi, cái cảm giác như đang tự ăn con cháu của mình, anh nuốt từng ngụm xuống yết hầu phát ra tiếng ực ực.

Thế rồi sau khi sạch sẽ, Vỹ đứng lên nhìn Thịnh vẫn ngồi bẹp trên sàn.

"Đã 9 giờ rồi, giờ tôi ra trước, Thịnh sửa soạn đi ra sau, cả hai ta cùng về đón giao thừa là kịp."

Pháo hoa bắn vào mười giờ, đặc biệt là, tại khuôn viên nhà mẹ Duyên có thể dễ dàng mà nhìn ngắm toàn cảnh ấy. Vỹ bước chân khỏi phòng còn Thịnh thì rửa mình lại một chút, con cặc vừa bắn tuy vẫn cương nhưng đã đỡ hơn nhiều. Thịnh mặc lại quần áo, anh phát hiện trong bộ đồ không có hình dáng cái sịp đâu cả, hẳn thằng em vợ "ngoan ngoãn" của anh giở trò. Thịnh không còn sức mà đi tính toán với cậu, mặc nó vào, anh kệ con cặc lủng lẳng trong quần tây, ra xe Vỹ rồi cùng cậu trở về.

Đêm hôm đó, cả nhà quây quần cung nhau ngắm những đóa hoa lửa trên bầu trời cao, đón chào khoảnh khắc đầu của năm mới bình an. 

Xem đến khuya thì ai về phòng nấy, tại phòng của Thịnh đang có một chút "bình an".

"A..a... đã quá anh ơi..."

Duyên ôm lấy cổ Thịnh, anh hôn cô rồi ôm chặt lấy cô, vào lúc đó, bản năng đàn ông như sống dậy lần nữa trong Thịnh.

"Đã này, đã này..a.a.."

Thịnh đâm từng cái vào cô bé của Duyên. Vợ anh sướng run người mặt trước nhưng cô đâu biết chồng mình trước sau đều đang sướng đâu, trước thì sướng cặc khi đâm vào cô, sau thì bị ba trứng rung quẩy tung lồn. Ấy là khi Thịnh xin phép Vỹ, cậu đã nhét ba món quà vào thưởng cho anh. Duyên bảo Thịnh mình là con đĩ của Thịnh nhưng Duyên chưa chắc đã biết mình cũng đang bị một con đĩ đụ tung lồn.

Từ mồng 1 đến mồng 6, mỗi lúc mỗi nơi, Vỹ đều có thể chơi Thịnh theo ý muốn, nào là địt nhau trong vườn ở các chùa lớn, nào là chơi thông tiểu giữa Đồng Sen hay là làm Thịnh sướng đến bắn nước tiểu tại Xẻo Quýt. Mỗi nơi nổi tiếng ở Đồng Tháp đều in lại dấu tinh trùng của Thịnh, anh bị Vỹ chơi tơi bời, thậm chí còn bắn tinh ngay trong lúc dùng cơm trưa với mọi người. Trong những ngày này, Thịnh đã không còn quá kìm nén bản thân anh, anh muốn rên thì anh rên, anh muốn hét thì anh hét, Thịnh giải phóng hoàn toàn bản chất dâm đãng bên trong mình.

Vào mùng 7, Duyên cùng ba mẹ rời khỏi nhà đi thăm họ hàng, Vỹ cùng Thịnh ở tại nhà. Và như đã thấy, Thịnh bị Vỹ biến thành một bàn trà, Vỹ ngồi trên ghế ngang hôn Thịnh, đối diện cậu còn một cái ghế khác, hình như cậu đang chờ đợi ai đó.

"Không khóa cửa, vào đi."

Vỹ buồn chán, lấy chân khều khều trứng dái Thịnh. Có bóng người bước vào bên trong, người đó ngồi lên ghế trống đối diện cậu.

"Tối ngày làm bộ làm tịch, thế thì vui lắm à?"

"Ít nhất đây cũng lấy được thứ mình muốn chứ đâu cưỡng ép như ai kia?"

Vỹ bị đánh đòn phủ đầu nên có hơi mất kiên nhẫn, cậu nghiến răng nói:

"Chị nói hay lắm, chính chị là người gài cái bầu cho Thịnh còn gì?"

Duyên ngồi đối diện Vỹ, cô che miệng lại mà cười:

"Haha, nếu em là con gái, hẳn em cũng làm vậy đi."

Nói đi nói lại, Vỹ tức Duyên vô cùng, lại càng tức bản thân cậu hơn. Phải bắt đầu câu chuyện từ mười hai năm về trước, tại cái đêm định mệnh đó, Vỹ đã vô tình gặp được Thịnh trong một lần trốn đi Bar. Kể từ lần đầu gặp gỡ, cẫu chết mê chết mệt đối với Thịnh, cậu cứ tưởng Thịnh chỉ làm Top nên đã muốn bỏ cuộc, nhưng sau khi được chứng kiến buổi đụ tập thể của Thịnh, Vỹ lại sôi sục nhiệt huyết hơn bao giờ hết. Kể từ lúc đó, xuyên suốt một năm kế tiếp, Vỹ đã luôn theo dõi Thịnh những khi cậu có thể, cậu thu thập được rất nhiều sở thích bạo dâm của Thịnh, mà nói sao đi nữa thì Thịnh vẫn là dân xã hội đen, cậu thấy vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Trong gần một năm ấy, số hình Vỹ chụp Thịnh gom lại nhiều hơn một núi. Cậu chụp mọi khoảnh khắc của anh và có lẽ điều này đã dẫn đến loạt sai lầm về sau. Số hình này không nhanh không chậm liền bị Duyên bắt gặp. Cô chị gái của cậu từ nhỏ đã có tính ganh đua rất lớn đối với em trai, dù bên ngoài hiền thục nết na nhưng chỉ có cậu mới biết, bên trọng nội tâm chị gái cậu là bản tính đàn ông ác liệt thứ thật. Cô cũng như em trai mình, cô cũng nhìn trúng Thịnh, không phải kiểu yêu thích giống Vỹ, cái cô muốn là sự chiếm hữu, giữ làm của riêng. Sau khi Vỹ phát giác điều này cũng là nửa năm sau đó rồi, hai người họ đã bắt đầu hẹn hò, chính thời gian Vỹ dùng để ôn thi Đại học thì người tình trong mộng của cậu đã bị chị gái rinh đi mất.

Vỹ tất nhiên là nổi giận, cậu đi đến tìm Duyên nói lý lẽ. Cô giải thích rằng, tuy gia đình rất cởi mở, không kỳ thị đồng tính nhưng mà nhà họ là dòng họ có tiếng trong vùng, hàng xóm tuy không thể hiện ra ngoài mặt nhưng sẽ nói sau lưng, nếu em trai quen Thịnh đến khi mọi chuyện vỡ lở, nước bọt không dìm chết Vỹ mà sẽ dìm chết cha mẹ Vỹ. Dù sao lúc ấy, công việc làm ăn của gia đình đang xuống dốc, thêm mối họa không bằng biến nó thành mối lành. Vỹ nghe chị nói thấy có lý nhưng cậu vẫn không cam tâm, Duyên lại bảo, cô chỉ lấy anh về làm chồng hờ, sau đấy cô sẽ cho Vỹ qua lại với Thịnh. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Vỹ tin lý do này, sai lầm nối tiếp sai lầm. Hậu quả thể hiện ngay năm sau, cô chị "hi sinh vì em trai" của cậu đã gài vị "chồng hờ" dính bầu, đó chính là thằng bé Nam. Thịnh vì chịu trách nhiệm mà cưới Duyên, ngót nghét đã 10 năm trôi qua, Duyên cũng đã có đứa thứ hai là Mỹ, vậy mà Vỹ mãi chẳng sơ được múi nào, lời hứa năm ấy cứ như một trò đùa.

"Thịnh chỉ chịu trách nhiệm với chị chứ có yêu chị bao giờ đâu."

Vỹ nói trúng tim đen của Duyên, cô trề môi với đứa em nhỏ hơn 1 tuổi.

"Chưa chắc à nha, anh ấy cũng để ý chị mà, nếu không thì đã bỏ chị từ lâu rồi."

"Tại chị lấy hai đứa con kia ràng buộc ảnh. Hồi năm năm trước ảnh định bỏ thì chị đẻ liền con Mỹ, giờ có tận hai đứa, sao ảnh bỏ chị được?"

"Đó là lợi thế của phụ nữ."

Duyên nháy mắt, cô nhìn xuống chồng mình đang quỳ bò trên sàn, ánh mắt cộ bỗng chợt hiện lên vẻ vui sướng vô cùng. Cô định đưa tay xoa lấy bắp thịt của Thịnh thì bị Vỹ liếc mắt, bảo gạt tay ra.

"Ấy ấy, làm gì mà dữ thế? Tết qua giờ, em trai chưa chơi đã sao?"

Những việc Vỹ làm với Thịnh, đáng buồn cho anh là vợ anh đều biết cả, nói sao nhỉ, nhìn chồng mình nằm dưới thân em trai mình, cảm xúc rất kỳ cục nhưng cũng không quan tâm lắm, dù sao tính chiếm hữu của cô cũng đã phai nhạt dần đi, ngoài cảm thấy thích thú ra cũng chẳng còn lại gì nhiều. Nhưng mà, giá như mình biết khai thác Thịnh sớm hơn như cách của Vỹ thì thay vì tối ngày đụ đụ, có khi Duyên đã có một người chồng trên dưới đều thỏa mãn rồi. Cái gọi là, sáng làm chồng yêu, tối làm đĩ chó, đạo làm chồng này ứng dụng lên hình mẫu của Thịnh ấy à, quả là kích thích vô tận nha.

 

[Không có lửa làm sao có khói.]

"Tôi thấy chưa đủ. Tất cả đều là do chị cứ giữ khư khư không cho tôi đụng vào, tới tận bây giờ mới nhả. Tôi nói lại lần nữa, này là yêu thương, không phải chơi."

Vỹ lại đá vài cái vào trứng dái Thịnh làm anh run rẩy, Duyên nhìn mà cười.

"Thôi nào, thôi nào. Dù sao cũng là chồng chị mà cưng, hay giờ cho chị địt anh ấy một lần đi, dù sao chị giữ gìn hình tượng người vợ hiền hậu này mãi cũng chán, nha."

"Không được."

"Chị không còn gặp Thịnh bao lần với thân phận này nữa. Địt lần này, nếu em không cho thì từ một tháng, chị kéo đến nửa năm."

Duyên có sẵn kế hoạch của riêng mình, một tháng sau, cô sẽ giả chết và sau đấy là thay danh đổi phận đổi luôn giới tính làm lại từ đầu. Dù có phần nhẫn tâm với gia đình của cô nhưng điều này cô đã nói với tất cả mọi người rồi, trừ Thịnh và con cô thôi. Nhìn Thịnh hấp dẫn thế này, nếu cô không được địt anh chồng thì quả là uổng phí khi còn làm vợ anh.

"Nửa tiếng" - Vỹ hừ một tiếng, cậu đưa con cặc giả để đeo lên người cho Duyên. Duyên lúc này cũng đã cởi bộ váy ra, bên trong là bộ nội y bằng da bốc lửa.

"Đến khi anh ấy bắn."

"Tôi nói nửa tiếng là nửa tiếng."

"Chị muốn địt đến khi chồng chị bắn cơ."

Cả hai kì kèo mặc cả một lúc rồi thống nhất, đến khi Vỹ và Duyên cùng làm Thịnh bắn thì thôi.

Mặt bàn được lấy xuống khỏi người Thịnh, anh hơi run. Trói buộc trứng dái và cặc được tháo ra, cặc Thịnh tím ngắt cả, lại còn đỏ lên, cậu tháo luôn vòng trứng rung ở đầu khấc, Thịnh run lần nữa, có vẻ như được giải thoát. Vỹ tháo đuôi ngựa ra khỏi đít anh nhưng sau đấy không móc bi da ra vội mà vuốt lưng cùng bụng Thịnh, động tác của cậu như đang vuốt ngựa, anh hiểu ý liền lắc mông, co thắt cơ đít đẩy từng quả bi da ra.

"Haha, em nói em yêu chồng chị mà nuôi anh ấy như nuôi gia súc thế?"

Duyên nhìn mà buồn cười, động tác của cậu khác gì anh nông dân đang dỗ cho con ngựa đi ỉa không?

"Trước tiên nuôi thành gia súc, sau này yêu rồi thì dạy thành con người."

Uầy, tư tưởng khó hiểu thật. Duyên mặc kệ.

Thịnh đẩy được bốn quả bi da thì quả thứ năm bị mắc kẹt không ra được. Anh gồng người lên rồi ưỡn lưng, tạo lỗ cho nó ra. Mãi mà cũng chẳng được, cậu xoa xoa bụng Thịnh, anh giờ đây có phần nức nở.

Duyên đi ra phía trước, tháo cái phiễu cùng bóng tròn ra. Thịnh bỗng run rẩy nói:

"Không... không ra... được... anh... móc dùm..."

"Anh muốn em móc gì?"

Duyên nhìn Thịnh bị bịt cả đầu, miệng nói lời dâm. Cô nổi lên hứng thú trêu trọc thì bỗng Vỹ đánh tan hứng thú này.

"Thịnh không nghe chị nói gì đâu, ai nói cũng không nghe đâu, chính xác thì tai Thịnh giờ toàn giọng của tôi thôi."

Nói xong, Vỹ lại xoa bụng Thịnh, Duyên hỏi, vì sao không móc ra dùm anh. Vỹ bảo, Thịnh sẽ làm được. Và như cậu đã nói, sau khi Vỹ vuốt ve một hồi, Thịnh cũng đẩy ra hoàn tất, Thịnh thở hổn hển cầu xin Vỹ tha cho. Thịnh đã làm hơn 12 tiếng đồng hồ, từ 10 giờ tối hôm qua đến 10 giờ sáng hôm nay, cả người anh đều rã rời.

"Vậy thôi, ta làm nhanh nhanh nào." - Duyên sốt sắng nhìn lỗ đít hồng hào của Thịnh.

"Tôi tưởng chị phải bảo thôi, đừng làm chứ?"

"Cơ hội nghìn năm có một mà, không nên bỏ lỡ."

Nói rồi, Duyên cởi cái váy tam giác ra, cô đeo cặc giả lên hông, con cặc màu đen dài 17 cm tính từ hông cô, ngoài ra, còn có đầu nhỏ xoay vào bên trong, cô đưa nó vào lồn mình. Và như thế, cô có thể vừa địt Thịnh, vừa có thể bị địt lại, vẹn cả đôi đường. Cô bơm dịch bôi trơn đầy đít Thịnh rồi đẩy lút cán đầu cặc 17 cm vào, Thịnh tuy mất sức nhưng vẫn rống lên.

"A.. a.. ư... ư....."

Vỹ chạy ra phía trước đầu Thịnh, cậu xoa cái đầu qua lớp bịt mặt. Nhìn Thịnh run vì bị đâm lút cán bất ngờ, cậu nghiến răng nghiến lợi nói với Duyên.

"Chị không biết thương tiếc gì hết."

Lời nói cậu mang vẻ đau lòng, Duyên cười khẩy, thế lúc trước đứa nào đã nhét năm quả bi da to bự vào thế. Tuy bất ngờ nhưng trước đó đít Thịnh đã rộng sẵn, sau cơn rống, Thịnh lại quen thuộc trở lại. Vỹ cũng tranh thủ mà đút cặc vào miệng Thịnh, cậu vỗ đầu Thịnh, ý ra lệnh cho anh bú.

Trên dưới đều bị lấp đầy, Thịnh rên rỉ như con chó cái động dục. Miệng lưỡi anh điêu luyện liếm con cặc ấm nóng trong miệng, luồn lách qua lại bao trọn con cặc. Còn phía dưới lỗ đít anh thì co giãn, hút ra vào con cặc giả, nó quyến luyến không muốn nó rời khỏi theo từng cú nhấp của Duyên.

Duyên càng địt càng hăng như được tiêm máu gà, mông nẩy nẩy con cặc giả đụ vào lỗ đít của chồng cô tựa như cô có cặc thật. Cô rất muốn đụ nát cái lỗ lồn dâm đãng này, nhìn nó co rút trước mặt, cô chỉ hận không thể tự tay moi móc nó ra. Duyên sợ Thịnh nhận ra mình nên cô đeo bao tay dày cộm, sau đó ôm thắt lưng Thịnh, đụ tới tấp.

Thịnh lắc eo qua lại đón nhận, Vỹ nhìn Thịnh sung sướng mà cười, cậu hì hục đâm ra vào miệng Thịnh. Con cặc Thịnh nãy giờ run lẩy bẩy, nó chảy nước nhờn dính cả sàn nhà, anh nhìn có vẻ muốn ra lắm rồi.

Mới hơn tiếng đồng hồ, Duyên chưa muốn Thịnh ra nên nhấp nhử, cứ gần tới điểm sướng của anh thì cô dừng lại, cố ý không đâm sâu vào, tùy ý rút ra và mặc kệ điểm đó.

"Hừ... hừ... chơi như vậy là xấu lắm đấy."

Vỹ nói rồi bảo Duyên rút mạnh ra làm Thịnh hụt hẫng. Vỹ tháo hết dây trói cho Thịnh, cậu ôm Thịnh lên và nâng đùi Thịnh ra, cho lưng anh áp lên ngực mình, đầu đặt lên vai Thịnh.

"Ưmm... ưmmm..."

Thịnh đang lên cơn sướng mà bỗng dưng mất hết hai gậy, anh liền thấy khó chịu.

"Hai cây một lỗ nào."

Duyên đưa ngón trỏ cho Vỹ, khen cậu em là biết chơi đấy.

Vỹ vào thế, cậu bệ đít Thịnh lên rồi đưa con cặc mình vào. Thịnh run rẩy. Anh tưởng như vậy là hết nhưng không, sau đấy, một con cặc giả cũng chui vào lỗ, chen một chân với con cặc kia.

"A. a.. a... rách... rách... mất..."

"Haha, chồng em xạo sự quá rồi nha. Ba cây anh còn nuốt được mà mới hai cây đã bảo rách là sao?."

Duyên cười cười, giữ lấy người Thịnh, cô cùng với Vỹ đâm tới. Ở góc độ này, Duyên mới nhìn rõ được thân thể Thịnh khi bị mình đâm đẹp nao lòng cỡ nào.

Cơ bụng anh rung chuyển vì bị hai con cặc khuấy đảo. Đầu vú anh bị kẹp với tạ nên chảy xệ xuống, chúng ửng đỏ lên, đôi môi cũng đỏ luôn, miệng anh lại chảy nước bọt liên tục không ngừng. Đặc biệt là, nhìn con cặc to bự của Thịnh giật giật, biết Thịnh sung sướng lắm ấy, muốn giải phóng lắm ấy, cô tội nghiệp cho đầu khấc đỏ hồng, thân cặc cương cứng có phần tím tái. Vỹ đưa tay móc vào họng Thịnh, Duyên lấy tay búng cặc Thịnh. Thịnh nấc cả người lên.

Anh ú ớ, nước bọt của anh chảy đầy tay Vỹ. Thịnh ngửa đầu lên theo mút ngón tay cậu, mặt khác, Duyên kéo dây kẹp trên vú của chồng rồi giật mạnh một bên ra. Thịnh bất ngờ giật nảy cả người, cậu đưa tay cố giữ anh trên người và trừng mắt nhìn Duyên. Cho dù là Vỹ có mạnh đến đâu đi nữa nhưng nếu Thịnh bất ngờ giãy như này thì Vỹ cũng không có cách nào giữ cả ba không ngã.

"A. a.. a..."

Thịnh rên rỉ theo từng cú thúc của hai con cặc dưới đít, anh muốn tìm chỗ bám để ôm nhưng không có, quá khó để có thể giữ thăng bằng. Tuy đầu bị bịt bằng vải đen nhưng nhìn lượng nước bọt cùng tiếng rên rỉ của Thịnh cũng đủ biết mặt anh bây giờ đỏ đến mức nào, có khi còn chảy cả nước mắt ấy chứ.

"Eo ôi, nhìn xem nè em trai, sao em nỡ biến chồng chị thành đứa thèm cặc đến chảy nước thế này thế hả?"

Duyên lại cười lần nữa, cô dùng sức đẩy vào bên trong Thịnh làm bên trong lồn cô cũng bị cọ sát theo.

"Đấy là bản năng của Thịnh, chỉ là kìm lại khi bên chị thôi."

Tóc Vỹ rủ xuống trán, Vỹ rút tay khỏi miệng Thịnh, xoay mặt Thịnh lại mà hôn, cậu hôn ngay trước mặt Duyên để chọc tức cô chị.

Con cặc Thịnh không ngừng rung lắc, nhìn nó như muốn giải phóng lắm rồi, nhìn nó mà Vỹ với Duyên đều nhất chí. Cô lấy dây buộc tóc của mình, cái loại dây mảnh dài sợi rút, chất liệu làm từ dây thừng, cho vào gốc cặc Thịnh, cô rút dây lại cho nó kìm Thịnh, bởi bây giờ nếu ra thì là quá sớm.

"Ư... ư... em... muốn ra...."

Thịnh vì không được ra mà uất ức, anh đưa tay xuống con cặc đáng thương của mình, anh định sục thì Vỹ gạt tay anh ra, siết ra sau lưng anh. Để trừng phạt hành động này, Vỹ giật luôn kẹp vú bên còn lại, và do có chuẩn bị nên khi Thịnh giãy, Vỹ vẫn đỡ được bình thường.

Vỹ đỡ Thịnh về tư thế bò, lần này, Vỹ địt đít, còn Duyên địt miệng. Thịnh chống tay xuống nền, cái miệng, cái lỗ đít đều làm tốt nhiệm vụ, nhưng Thịnh cứ không ngừng lắc người, có lẽ Thịnh muốn ra lắm rồi.

"Trở lại tư thế kia đi cưng, chị muốn xem chồng chị lúc bắn là bộ dạng như thế nào."

"Haha, chị xem bao nhiêu lần chưa chán à?"

Duyên bỗng đá một cái mạnh vào cặc Thịnh, Thịnh đau điếng, răng cắn vào con cặc giả, đúng là may thật, nếu đây là cặc thật thì chắc đứt từ lâu rồi.

"Là bắn lúc bị chị địt."

Vỹ ôm Thịnh trở lại tư thế banh chân ra, cho Thịnh ngồi ngửa ra đối diện Duyên. Hai con cặc nhập động, Thịnh rướn người, cặc vẫn còn đau tê tái. Duyên lúc này tháo rút dây buộc tóc rồi dùng bao da se se hai vú Thịnh, cộng thêm nấc ở dưới với Vỹ, cậu bé của Thịnh nhanh chóng cứng trở lại. Đầu cặc chảy nước nhờn liên tục, Vỹ và Duyên đã biết rõ, Thịnh đạt đến cực sướng rồi.

Lúc này, cả Vỹ và Duyên nấc một lần cuối vào lỗ đít ấm nóng, Thịnh liền bắn ra xối xả ra, dính đầy lên người cô và cậu. Ở bên trong đít anh, Vỹ cũng bắn ra từ khi nào, và chính Duyên đã đồng thời lên đỉnh vào lúc ấy.

"Phê thật... giá như..."

"Không được, Thịnh là của tôi rồi."

Vỹ đánh dấu chủ quyền ngay, Duyên cười cười. Vào lúc này, Duyên lại thở dài.

"Chị biết rất rõ, chạy theo con tim là nguyện vọng của chị nhưng mà bỏ lại trách nhiệm làm mẹ ở sau lưng, chị quả là một người vợ tồi tệ."

Vỹ đặt Thịnh nằm lên giường, còn mình ngồi bẹp xuống sàn cùng Duyên. Tay Vỹ đặt lên tay Duyên.

"Chị mãi là người chị tốt nhất trong lòng em, trừ việc chị rinh Thịnh đi"

Duyên nhìn qua Vỹ, đã lâu lắm rồi cô mới được nghe được cậu xưng là "em". Vốn từ khi xảy ra chuyện kia, Vỹ đã xưng "tôi" với chị suốt bao năm nay làm chị cảm thấy rất có lỗi. Giờ phút này, nước mắt của cô bỗng chảy xuống hai bên má.

"Xin lỗi em... Lúc đó, chỉ vì ý muốn nhất thời của chị mà đã phá hoại tình yêu của em...."

Duyên ôm lấy Vỹ, cô khóc nức nở. Vỹ cũng không biết làm gì hơn, chỉ biết vỗ lưng an ủi bà chị ngu ngốc của mình. Vốn cậu cũng không quá giận dỗi gì chị mình nhiều, dù sao cũng là chị em trong nhà, còn lại theo thời gian chỉ là một chút lòng tự trọng khó mà gỡ bỏ bức tường ngăn cách mà thôi. 

"Chị có lỗi với Thịnh rất nhiều, với bé Nam, với bé Mỹ nữa." - Duyên dụi nước mắt đã lưng tròng, cô ôm Vỹ, rồi nhìn vào mắt Vỹ. - "Chị xin gửi gắm họ lại cho em, sau khi chị đi, mong em hãy chăm sóc họ giùm chị, chị mang ơn em cả đời."

Vỹ gật đầu: "Chị em mà ơn nghĩa gì không biết nữa."

Nghe xong câu ấy, Duyên tiếp tục nức nở, còn nói gì mà sẽ giúp đỡ tất cả mọi người khi cô trở lại, lời nói mơ mơ hồ hồ đến tận nửa giờ sau, Duyên mới bình tĩnh lại được.

Sau ấy, Duyên rời đi, còn Vỹ thì vệ sinh cho Thịnh. Tất nhiên là Thịnh không biết người thứ hai cùng Vỹ chịch mình là ai, và Vỹ cũng chẳng có ý định nói cho anh biết.

Sau bữa hôm ấy, quan hệ của ba người, Vỹ, Thịnh, Duyên vẫn như bình thường. Thịnh vẫn là chồng Duyên, Duyên vẫn là người vợ hiền thục, Vỹ vẫn hành Thịnh như trước. Mọi chuyện kéo dài đến mồng 10, Thịnh cùng Duyên và hai đứa nhỏ trở về thành phố, tạm biệt nhà ngoại. Và cũng từ lúc đó, Duyên bỗng chăm lo cho gia đình hơn trước, làm người vợ ôn hòa gấp đôi, ấy vậy mà lượng công việc của cô lại rất nhiều, thường xuyên phải trực ca đêm. Thịnh thì khá rảnh rỗi nên được cậu em vợ trọ ở trọ "mời" đi "uống nước" vô số lần.

[Gieo gió gặt bão.]

Trong khoảng thời gian này, Vỹ cố gắng tạo thiện cảm với Thịnh, tuy cậu vẫn đụ Thịnh tung lồn nhưng ở phương diện khác, cậu bắt đầu những chuyến hẹn hò với Thịnh. Cậu chơi Thịnh lúc xem phim, chơi Thịnh trên đu quay ánh chiều tà rồi chơi Thịnh lúc rước hai đứa cháu, đủ các loại "hẹn hò".

Mọi chuyện vẫn như thế mà trôi qua, Thịnh tưởng rằng ngày hôm nay vẫn trôi qua như vậy nhưng, tất cả ảo tưởng chấm dứt bằng một cú điện thoại.

Reng, Reng.

Thịnh mơ màng từ giường tỉnh ngủ, bây giờ đã là một giờ sáng. Anh nhìn qua bên cạnh mình là một mảng giường trống trơn, hôm nay vợ anh trực đêm vẫn chưa trở về. Anh bực bội nhìn điện thoại, thấy tên trên màn hình thì ấn nút nghe.

"Thủy ơi là Thủy, em có biết hiện giờ là mấy giờ rồi không?"

Thủy là y tá trực khoa cấp cứu trong bệnh viện mà Duyên làm, một người chị em rất thân với Duyên và Thịnh.

"Anh... Anh Thịnh..., chị Duyên xảy ra chuyện rồi....!"

Đầu óc của Thịnh quay cuồng và đến khi bình tĩnh lại, Thịnh phát hiện bản thân đã ở trước cửa phòng cấp cứu. Nhìn lại bản thân mà xem, anh đang mặc chiếc áo sơ mi xốc xếch chưa cài nút hết, quần tây đen lại đi với đôi dép trong nhà, mái tóc rối bời giống như mấy tên bợm rượu vậy. Anh nhìn đồng hồ đã gần 2 giờ sáng rồi cố gắng nhớ xem mình đến đây như nào.

Sau khi nghe Thủy nói về vụ tai nạn giao thông của Duyên xảy ra ngay trước bệnh viện thì Thịnh hớt ha hớt hải lên xe chạy đến đây. Đợi hơn nửa tiếng trước cảnh cửa bật đèn đỏ, anh nhìn các y bác sĩ ra vào lần lượt nhưng kết quả lại là điều anh không mong muốn nhất.

"Xin lỗi gia đình, chúng tôi đã cố gắng hết sức."

Câu nói đó quanh quẩn trong đầu Thịnh cho đến khi anh nhịn thấy khuôn mặt biến dạng hoàn toàn của Duyên, cả người cô nát nhừ, da thịt bầy nhầy, quả thật với tình trạng này, nếu cứu sống được thì cũng sẽ trở thành người thực vật hoặc tàn phế cả đời. Khóe mắt Thịnh đỏ cả lên, đây không phải là nước mắt sinh lý nữa mà xuất phát từ trong tâm, nhưng anh nhịn xuống, anh thở một hơi mạnh và đi ra bên ngoài.

"Thịnh."

Lúc Thịnh vẫn còn lơ đãng trước phòng cấp cứu, Vỹ đã chạy lại rồi ôm lấy người anh. Nước mắt của Thịnh cũng không thể kìm nén được nữa, nó rơi xuống do độ lay động mạnh này.

"Không sao, không sao nữa, có tôi ở đây, Thịnh đừng suy sụp."

Vỹ ôm lấy lưng Thịnh và dỗ như dỗ một đứa bé, cậu sợ anh sẽ sốc mà khuỵu xuống. Dù sao đi nữa cũng là người nằm bên gối suốt 10 năm, huống chi họ còn có với nhau hai đứa con nữa cơ mà. vào khoảnh khắc ấy, Vỹ còn tự nói thầm trong lòng mình một câu: "Cuối cùng Thịnh cũng là của riêng tôi" rồi tự vui sướng.

"Cô ấy không chết."

Thịnh bấu vào người Vỹ mà nói. Vỹ thở dài, cậu xoa lưng Thịnh:

"Ừ, chị tôi không chết."

Thịnh lại gằn giọng mà nói.

"Cô ấy không chết..."

Lúc này, Thịnh lại dùng lực mạnh hơn. Vỹ nghĩ, hẳn Thịnh đau đớn lắm liền ôm siết lấy anh hơn:

"Ừ ừ, chị tôi không chết..."

Giọng Vỹ mềm mại, cậu tính sẽ đỡ Thịnh vào ghế ngồi thì nghe anh rể cậu thì thầm bên tai:

"Tìm đâu ra cái xác mà nhìn một lần là thấy khác liền thế."

Vỹ nghe được lời nói đó cùng tiếng cười khúc khích. Cậu ngay lập tức liền thấy có gì đó không ổn, cậu đẩy người Thịnh ra thì phát hiện Thịnh đang cười. Ánh mắt anh nhìn gian vô cùng, nhưng lại rất quen thuộc, ánh mắt này, hình như cậu đã gặp ở đâu đó rồi, cảm giác thân quen đến lạ.

"Thịnh quá đau buồn rồi."

Vỹ nhanh chóng lấy lại tinh thần, nghĩ Thịnh làm sao biết được chuyện gì đang diễn ra, hiện tại chắc là do anh đau lòng quá độ mà thôi.

Thịnh xoay xoay gót chân, nhìn thẳng vào mắt Vỹ.

"Mới ra đời hơn mười năm mà đã đòi qua mặt lão quỷ hơn hai mươi năm như tao đây sao?" – Nghe Thịnh đổi giọng, Vỹ hơi biến sắc, cậu cảm thấy chuyện chẳng lành. Vốn Vỹ đã mang theo ống tiêm sẵn bên người để phòng thân nên cậu sẵn sàng nghe tiếp. – "Giả chết như thế có thể qua mặt mấy người khác, nhưng với tao, thì quá sơ suất rồi."

"Thịnh bình tĩnh đi, Thịnh đừng quá đau buồn..."

Thịnh cười khẩy trước hành động giả tạo của Vỹ:

"Chuyện đến bây giờ thì để tao nói cho mày biết. Kế hoạch chị em bây ấy à, tao từ đầu chí cuối đã nắm rõ trong lòng bàn tay. Từ hồi trước Tết đến giờ cũng chỉ là diễn chơi chơi với tụi bây thôi, nào ngờ con Duyên manh động thế, cũng chỉ mới qua có một tháng mà đã làm rồi, tao còn tưởng tận nửa năm cơ đấy."

Lời nói này như đánh trúng tim đen của Vỹ. Nếu theo như Thịnh nói, toàn bộ sự việc Vỹ cưỡng ép Thịnh đều nằm trong kế hoạch của Thịnh, vậy... không lẽ Thịnh lường trước cả việc đổi thuốc?

"Không thể nào!"

"Sao lại không thể?" – Thịnh xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út. – "Chính là nghĩ mày sẽ đổi chén cháo nên tao mới bỏ vào chén đối diện tao. Dù sao lâu rồi không vui chơi, để mày phục vụ tao một thời gian cũng để giải khuây, với lại chơi với mày, tao cũng có cảm giác rất mới mẻ, ừ thì loạn luân, rất mới mẻ."

Thịnh nói rồi cười ngất ngây, thấy xung quanh vắng người, Vỹ lấy ống tiêm ra, cậu định chích vào người Thịnh thì bị anh thụi vào bụng một cái. Cậu té xuống nền gạch, Thịnh lấy ống tiêm từ tay Vỹ ra, từ trên nhìn xuống, anh nói:

"Con Duyên nghĩ lấy cái bầu ra gài tao là xong chuyện, mày nghĩ xem tao ngán việc phá thai lắm à? Nhưng mà nói thật, lúc đó tao đang bị truy sát, thế lực trong tay lại yếu nên tạm thời phải lánh nạn vào nhà mày trước, nếu mà ở hiện tại như giờ đi, tài sản so ra chẳng là gì với nhà mày nhưng thế lực thì... tao chấp mười nhà bọn bây." – Thịnh rút ống đẩy ra, đổ thuốc tiêm bên trong lên đầu Vỹ, anh đốt một điếu thuốc rồi hít một hơi.

"Còn mày thì... tao biết mày có ý với tao từ hồi mày còn theo dõi tao rồi. Mày quá ngây thơ, dùng não chút nào, một đứa theo dõi mày cả năm trời, đi đâu cũng bị đi theo thì hỏi xem, nếu mày là tao ấy, mày có phát hiện nó không? Việc mày cưỡng hiếp tao, tao đã đoán trước từ lâu, chỉ là do đợi mày lâu quá nên tao đành về đốc thúc một cái, cũng để con Duyên có động lực làm việc nó muốn sớm hơn, kề gối bao năm nay, làm sao tao không biết nó muốn chuyển giới cỡ nào chứ?"

Thịnh lại rít một hơi, phì khói ra.

Vỹ ôm lấy bụng – "Thì ra Thịnh biết hết..."

"Vô nghĩa. Ngay cả việc mày quay clip cũng vô nghĩa, mày dùng não mà nghĩ xem, một đại ca như tao mà sợ mấy thứ chó má vậy à? Mày dám tung, tao dám chơi chết mày. Thật ngu xuẩn!"

"Thế Thịnh nghĩ sao? Khụ..." 

"Về mấy cái này à? Bình yên hơn 10 năm thì tao cũng nhàm chán rồi. Nhờ có mày mà tao sướng được một lúc, cảm thấy vẫn nên hoan lạc như hồi trẻ thì hơn, lúc ấy đúng là vui cực."

Thịnh rít một hơi, phà khói ra bầu không khí buổi đêm âm u trong bệnh viện rồi rút điếu thuốc ra khỏi miệng, anh nhấn nó xuống tay trái của Vỹ khiến cậu hít một hơi lạnh.

"Chị mày ép buộc tao, mày cưỡng hiếp tao, tao lợi dụng nhà mày, bù qua đắp lại xem như huề nhau. Còn về phần hai đứa nhỏ, nhà mày cứ giữ đấy mà nuôi dưỡng, tao thật sự không dám dạy hai đứa nó đâu. Chị mày ấy à, sau này mày thấy nó thì bảo nó lúc đụ dùng lực hông, đừng đẩy như chó chết vậy, chả sướng gì sất." – Nói rồi, Thịnh cúi người xuống gần mặt Vỹ, anh nâng cằm Vỹ lên, cậu lúc này còn lấy bụng mình. Cú đá khi ấy của anh vào bụng cậu đúng là rất mạnh, có lẽ đây mới là thực lực thật của Thịnh, trước đó chỉ toàn là diễn. – "Vậy nhé, chị mày tính ra cũng chết, tao cũng chẳng còn liên quan gì đến mày. Mười hai năm này, gặp mặt nhà mày tao ngấy rồi, hẹn sau này không còn gặp lại."

Nhìn Thịnh rời đi, Vỹ nắm lấy ống quần Thịnh giật giật:

"Thịnh... Mười hai năm này, Thịnh có cảm giác gì với tôi không?"

Bước chân của Thịnh dừng lại, vị đại ca ấy xoay người nhìn Vỹ, mặt anh càng ngày càng gần, môi Vỹ bị anh mút lấy làm một nụ hôn triền miên. Kỹ thuật hôn thật sự của Thịnh vô cùng đỉnh, mút lưỡi đến lúc Vỹ hết hơi, rồi Thịnh cắn một bên môi Vỹ cho chảy máu. Thịnh liếm máu bên khóe môi Vỹ, cười cười:

"Theo đuổi một người, không phải cái cách mà mày đã làm đâu."

Nụ cười của Thịnh rất xán lạn, giống hệt nụ cười mà Vỹ đã nhìn từ nhiều năm về trước. Cậu đã nhớ ra, cái cảm giác quen thuộc với ánh mắt sắc bén lúc ấy là đến từ đâu. Kể từ lần đầu gặp Thịnh,  cái ánh mắt kiêu ngạo như vật dữ khó thuần, nụ cười tựa ánh mặt trời ban trưa này chính là thứ đã cướp đi trái tim của Vỹ. Và sau ngần ấy năm, nó vẫn chưa từng một lần phai nhạt trong tim cậu trai trẻ 18 tuổi. Chìm trong hồi ức của chính mình, mắt Vỹ dần tối sầm.

Vỹ tỉnh lại đã là ngày hôm sau, cậu nghe kể lại mới biết rằng tối hôm qua, sau khi Duyên mất thì y tá thấy Vỹ ngất trên ghế, có dấu vết bị đánh ngất, còn Thịnh thì trước đó đã đi về rồi. Vỹ nhanh chóng rời khỏi viện và chạy đến nhà Thịnh thì phát hiện anh không còn ở đó nữa, ví tiền giấy tờ này nọ cũng đã lấy đi từ lâu, còn hai đứa nhỏ đã được đưa đến trường. Vỹ đoán là, có lẽ Thịnh đưa hai đứa nhỏ đi học rồi mới rời đi, cậu đi vào bếp thì ngay tại tủ lạnh, Vỹ thấy một tờ giấy ghi chú màu vàng.

"Thế là hòa nhau." – Vỹ đọc lại nội dung trên tấm ghi chú, một đoạn ký ứng nồng cháy bỗng xuất hiện trong cậu. Sau ấy, Vỹ vò nó lại ném vào thùng rác. Khóe môi cậu cong lên, ánh mắt mang nhiệt rực lửa. 

Không hòa! Thịnh là của riêng tôi!

[Gừng càng già càng cay.]

Mục Lục

  MỤC LỤC [21/01/2020 - 05/02/2020] Chương 1 ~ 23 - 24 Tết: Hại Người Hại Mình  Chương 2 ~ 24 Tết: Người Có Lúc Vinh, Lúc Nhục  Chương 3 ~ 2...