Thứ Ba, 21 tháng 1, 2020

Chương 1 ~ 23 - 24 Tết: Hại Người Hại Mình

[Hại người hại mình.]

"Năm nay anh định đi đâu?"

"Mọi thứ theo ý bà xã."

Sau câu nói cùng nụ cười ôn hòa của Thịnh thì Duyên cùng hai còn vào phòng dọn hành lý, chuẩn bị về quê. Thịnh thì đang ngồi trên ghế lông phòng khách, lười biếng mà lướt máy tính bảng. Nói một chút về Thịnh, Thịnh là một người đàn ông tương đối thành công. Thịnh trước kia lăn lộn trong xã hội rồi mở một quán bar, từ một quá bar làm ăn phát đạt thì xây thêm các quán bar khác, vài quán lại hùng vốn với bạn bè mà mở hoặc người quen, tiền kiếm được đủ để Thịnh mua vài căn hộ ở Quận 1 Sài Gòn. Thịnh từ khi phát đạt thì rất tu dưỡng bản thân, chăm dí phòng tập, cơ thể Thịnh thuộc dạng ngọt nước, ngực bự, eo nhỏ, mông to, sáu múi hiện rõ, khuôn mặt góc cạnh vô cùng nam tính. Dù đã đi qua bao bụi gai nhưng khi gặp Duyên, Thịnh hoàn toàn quên mất hứng thú với những kẻ khác, từ bỏ cuộc chơi, cùng Duyên xây dựng gia đình nay đã hai con, một đứa trai tên Nam, một đứa gái tên Mỹ.

Thịnh là trẻ mồ côi không cha không mẹ, mỗi năm Tết đến đều cùng Duyên về nhà cha mẹ vợ ở bên Đồng Tháp, Thịnh tuy bề ngoài không quan tâm lắm nhưng lại náo nức trong lòng, bởi anh mong muốn gặp thằng em vợ của mình lắp rồi. Tầm nửa năm trước, em vợ có ở nhà nhà vợ chồng Thịnh một thời gian, mục đích là chừa thời gian đi tìm nhà trọ, vì một vài nguyên do, chủ cũ không cho nó mướn nữa. Gặp lại sau bao năm, bởi mấy lần trước khi Tết đến Thịnh đều không gặp nó, nó đều đi đâu làm gì đấy không rõ, nên cảm thấy nó ngon lành ra, thằng nhóc loi choi ngày xưa nay muốn cao bằng Thịnh, chắc thu vài cm, Thịnh cao 1m85, cơ bắp không cứng rắn như Thịnh nhưng bù lại có làn da trắng trẻo hơn Thịnh, mùi vị của các thịt tươi.

Vốn mấy năm nay tình cảm của Thịnh và Duyên vẫn mặn nồng nhưng có lẽ cảm giác chinh phục đã mất đi không còn mới mẻ như trước nữa. Vì lẽ đó, Thịnh dễ dàng thèm nhỏ dãi thằng bé Vỹ, thua Thịnh 3 tuổi, Thịnh 32, nó 29, cái tuổi của Thịnh là tuổi đỉnh cao đàn ông, lúc nào cũng nứng, nhìn món hàng trước mắt mà ăn không được, Thịnh tức lắm, quyết định lần này về xử trí thằng em vợ, thu nó vào cánh chim của mình.

Từ ngày 23, khi đưa ông táo về trời xong thì hai vợ chồng cùng hai đứa con khăn gối lên xe nhanh chóng về Đồng Tháp. Cả gia đình được cha mẹ vợ chào đón, gia đình nhà mẹ Duyên là kiểu bá hộ ngày xưa, sau khi cải cách thì bắt đầu chuyển từ nghề nông sang kinh doanh từ từ, từ hồi Thịnh quen Duyên thì nhà Duyên đã có nhiều của cải, nói Thịnh giàu, nhưng tài sản của Thịnh chưa được một phần tư của nhà mẹ Duyên.

"Thằng Thịnh con Duyên về rồi kìa ba nó. Ông ra đây ôm cháu tí nào."

Ba Duyên tuy đã hơn năm mươi nhưng vẫn rất phong độ, vẻ lịch lãm không mất đi, nhìn cứ như tuổi 40, do được mẹ Duyên chăm sóc nên ông nhìn trẻ lắm, ông mặc quần tây cùng áo sơ mi ra đón cả nhà Thịnh.

"Vào đây, vào đây, lâu lắm tụi bây mới về rồi đấy." - Ông ôm lấy hai đứa cháu, đốc thúc người ở mang hành lý vào, ông choàng tay qua vai Thịnh - "Tối nay tao rủ mấy chú cháu qua nhậu chơi, mấy ổng cũng nhớ mày lắm Thịnh, sẵn đợi thằng Vỹ về luôn."

"Vỹ chưa về à ba?"

Ông cười cười vỗ vai Thịnh vài cái chát chát.

"Nó mua vé trễ nên tối nay mới tới, thôi thôi, vào nhà đi."

Ông Hưng dẫn Thịnh cùng Duyên vào nhà, bà Mai dọn sẵn nước ra cho con dâu con rể uống cho đỡ mệt đường xa. Hai ông bà cùng vợ chồng Thịnh bàn chút chuyện, sau ấy thì nói vài câu bâng quơ, nhìn có vẻ Thịnh nói rất nhiều nhưng thật ra anh không hề quan tâm, thứ anh quan tâm là Vỹ thôi, mà có gia đình ở bên thế này cũng không tệ lắm.

Trong bữa nhậu chiều hôm đó, chú bác tụ lại đầy đủ  cùng Thịnh và ông Hưng bàn đủ chuyện trời đất quay cuồng. Giữa buổi, tiếng bước chân vang vào, Thịnh ngẩng đầu lên thì thấy Vỹ, Vỹ còn lớn hơn lúc hè Thịnh gặp, cơ bắp đã săn chắc hơn, da hơi đen hơn chút nhưng vẫn trắng hơn Thịnh.

"Con về rồi ạ."

Vỹ có mái tóc chẻ theo 7/3, rất đẹp trai, lễ phép chào chú bác, bà Mai đi từ sau nhà khi nghe tin con trai về thì chạy đến ôm nó, Vỹ ôm lại mẹ.

"Về rồi thì vào nhậu luôn, sẵn tiện hỏi mày chút chuyện."

Ông Hưng hối Vỹ lên bàn nhậu, hành lý được người hầu mang lên phòng.

"Sao này về trễ vậy cu?"

Thịnh cụng một ly bia với Vỹ, Vỹ cười cười bảo:

"Anh rể nhớ em à haha?"

"Ừ, anh mày nhớ mày lắm luôn."

Không ai nhận ra những câu nói có gì mập mờ, ngay chính bản thân người nói, đó đơn giản là câu chào hỏi nhưng nếu là một đôi gay thì như bày tỏ tình cảm vậy.

Vỹ sau khi nhập bàn nhậu thì bị Thịnh, ông Hưng cùng chú bác chuốt say bí tỉ. Sau khi tiệc tàn, Thịnh từ chối người hầu, tự anh dìu Vỹ vào phòng chăm sóc. Đây cũng là phần hợp lý, vì nhà ông Hưng vào tối 23 sẽ cho người hầu về nhà ăn Tết, một phần vì thương họ, một phần vì ông muốn Tết trong nhà chỉ có gia đình ông nên nhau.

Thịnh đỡ Vỹ vào phòng rồi lột áo Vỹ ra, ôi cái thân thể ngon lành này, từng múi từng múi hiện rõ, da thịt lại trắng, hai cái núm vú hồng hồng, Thịnh dùng đầu ngón tay khiêu khích đầu vú Vỹ, gãi gãi nhẹ tăng thêm ái dục, Thịnh mờ từng hớp múi, rồi bắt đầu liếm nó, Vỹ có mùi mồ hôi rõ rệt, nay lại thêm mùi bia hấp dẫn biết bao. Nhưng hiện tại Thịnh không ăn Vỹ được bởi người say làm sao mà cứng, ăn vậy có gì mà vui.

Thịnh nhanh chóng đỡ Vỹ vào nhà vệ sinh trong phòng, Thịnh mở chiếc quần tây Vỹ ra, phát hiện ra Vỹ không mặc quần lót, ôi trời, thằng đĩ dâm này mai anh sẽ xử mày, Thịnh cười khà khà rồi tắm rửa cho Vỹ, thay cho Vỹ một chiếc quần lót, đỡ Vỹ lên giường nằm, còn mình thì trở lại phòng, ngủ cùng Duyên mà anh cứ nghĩ xem ngày mai nên thịt thằng em rể như nào.

Vỹ ngủ đến trưa ngày hôm sau mới thức dậy, do đi xem đường dài cộng thêm bị chuốt say mà ngủ li bì. Vỹ lật chăn ra, bản thân đã được thay chiếc quần mới, bỗng dưng Vỹ hé miệng một chút, nhanh chóng chạy lại mở máy tính, Vỹ lúc này lại cười rạng rỡ hơn.

Hôm nay người hầu về quê cả, Duyên cùng ba mẹ đi lễ phật tận chiều ngày mai mới về, đáng lẽ Thịnh cũng đi nhưng xét lại bản thân chẳng làm chuyện gì hay ho, đi cầu thì cầu cái gì đây, dù sao ở nhà chỉ còn hai người thì cũng dễ ăn thịt thằng em rể hơn.

Thấy Vỹ mặc độc chiếc quần sịp đen, thay cho màu trắng tối qua anh thay cho cậu, ra ngồi bàn bếp, Thịnh hơi lơ tay nhưng đã tập chung lại, bỏ thuốc vào tô cháo của Vỹ, bưng hai tô cháo sứ trắng lên bàn, một tô hướng Vỹ, một tô để chỗ mình.

"Ăn tạm đi, người hầu về cả rồi, anh nấu một chút lót dạ thôi."

Thịnh lúc này đang mặc bộ một quần âu sơ mi, chuẩn bị ngồi xuống bàn thì nghe được tiếng chảy không ngừng ở nhà vệ sinh kế phòng bếp, Thịnh nghĩ là tràn nước gì đấy nên bảo Vỹ ăn trước để mình đi xem.

Đúng như anh đoán, rõ ràng chỗ vặn ở bồn tắm bị lỏng, hừ, đồ cũ quá dễ hư, để qua Tết góp ý ba vợ thay hết vật dụng một lần.

Tâm trạng đang tệ vô cùng thì quay lại phòng bếp, thấy Vỹ đang ăn tô cháo mình đưa, tâm trạng Thịnh bỗng tốt hơn. Thật ra đồ ăn Thịnh làm rất ngon, lăn lộn từ nhỏ, dù vài năm nay không còn gan gốc nữa nhưng tay nghề nấu ăn vẫn nguyên vẹn, không bị mai một.

"Ra cái vòi nước cũ nên lõng tràn đầy ra bồn tắm."

Thịnh nói xong thì cũng vào bàn ăn.

"Anh cũng ăn đi, đồ nguội cả rồi kìa."

Vỹ chỉ chỉ tô cháo vẫn còn hút nóng của Thịnh, Thịnh gật đầu cười cười ăn vài ngụm. Bản thân Thịnh không thích cháo nên ăn rất ít, anh ăn được ba muỗng thì Vỹ đã ăn xong, Vỹ nhìn anh ăn chăm chú rồi hỏi anh:

"Ngon không Thịnh?"

Thịnh hơi giật mình, đây là lần đầu Vỹ gọi thẳng tên anh, thằng em rể này hơi láo rồi đấy, còn chưa kịp phản bác thì Thịnh cảm thấy đầu óc mơ hồ rồi tối sầm, trước khi bóng đen bao trùm, anh linh cảm được mình tiêu rồi.

Lần nữa có được ý thức, trước mắt anh tối đen, có vẻ như Thịnh bị bịt mắt, anh cảm nhận được mình đang nằm trên giường, tay bị trói lên đỉnh đầu, vào thành giường, chân bị trói về hai phía, dạng thẳng ra, ít nhất hiện tại quần áo vẫn còn, vẫn ổn chút.

Có tiếng bước chân hướng đến, Thịnh vội lắc lắc cổ tay, cố giẫy cho dây lỏng ra.

"Vỹ, anh biết là mày làm, giờ mày thả anh ra anh sẽ xem như chưa có chuyện gì."

Trong nhà chỉ còn Thịnh và Vỹ, không phải Vỹ làm à? Còn khuya Thịnh mới tin.

"Nếu không thả thì sao?"

Tiếng Vỹ vang lên, cậu đưa tay gờ má của Thịnh, tay trượt dài xuống cổ, phanh cúc thứ hai của áo sơ mi.

"Mày sẽ phải hối hận!"

[Năm gai nếm mật.]

Thịnh nghiến răng nghiến lợi nói nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười khinh bỉ của Vỹ.

"Nếu khi nãy tôi ăn tô cháo kia thì người bây giờ hối hận phải là tôi chứ không phải là Thịnh rồi."

Nghe xong câu này Thịnh bỗng im bặt, âm mưu của mình thế mà bị người khác nhìn thấu, thật không thoải mái làm sao.

"Anh rể hiếp dâm em vợ? Nghe không hay ho lắm. Đổi lại anh rể làm phò cho em vợ thì nghe hay hơn."

"Mày...ưmmm..."

Vỹ tay trái bóp lấy mũi Thịnh, đưa lưỡi vào sâu bên trong Thịnh hôn lấy hôn để, tay phải cầm một ống tiêm, tiêm vào tay Thịnh.

"Ưmmm...ưmmm..."

Thịnh bị Vỹ cướp hết quyền chủ động, cảm nhận trên tay có bị ống tiêm chích, cả người Thịnh nhũn cả ra, hai mắt trợn trắng, trước khi mất đi dưỡng khí thì răng cắn mạnh xuống và ngay lặp tức Vỹ rút lui nên tránh được cái cắn này.

"Hộc....hộc.... mày tiêm gì vào tao?"

"Chỉ là thuốc cho cơ bắp Thịnh giãn ra thôi."

Nói rồi, Vỹ đưa tay lên cố định lại dây trói trên đầu Thịnh. Sức Thịnh rất mạnh, vùng vẫy nãy giờ mà dây trói đã muốn tiêu tùng hết, nếu không mau triệt tan sức mạnh này sợ rằng đứa nằm ở đây sẽ đổi lại là Vỹ.

"Thịnh có biết không, phòng tôi có camera ẩn đấy. Những gì Thịnh làm tối qua và ngay lúc này đều được quay lại cả rồi"

Thịnh vừa thở thật mạnh thật nhanh lấy lại bình tĩnh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Vỹ như muốn ăn tươi nuốt sống Vỹ, chưa kịp nói gì, Vỹ lại đớp môi Thịnh một cái nữa, lưỡi giao thoa nhau tạo nên tiếng nhớp nháp, mũi bị bịt kín, Thịnh phải thở bằng miệng, cố tận dụng chút không khí ít ỏi lọt qua khe hở.

Trong lúc đá lưỡi, Vỹ luồn lách hai viên thuốc kích dụng cực mạnh vào họng Thịnh, thứ mà biến một thằng đàn ông nam tính trở thành con chó cái độc dục chỉ bằng một viên. Vỹ vừa hôn vừa đưa tay vào trong quần Thịnh, mân mê cái cự vật đang dần thức tỉnh kia. 

"Ưmm...ưmmmm..."

Thịnh nhướng người lên, Vỹ tách khỏi Thịnh, trước khi rời, môi còn lưu luyến hôn lấy hôn để cánh môi của Thịnh mấy cái, giống như thâm tình lắm vậy.

"....Thả...anh...ra, xem...như... chưa có gì..."

"Thả ra?"

Vỹ hỏi ngược lại Thịnh rồi lấy một thanh ngang chặn trước họng Thịnh như bịt miệng Thịnh lại, ngăn không cho Thịnh phát ra âm thanh..

"Thịnh biết không? Tôi biết Thịnh còn trước chị gái tôi nữa, rất lâu về trước rồi."

Vỹ lấy một cây kéo nhỏ luồng vào quần tây đen của Thịnh cắt quần sịp đầy gợi cảm, con cặc ngủ đông nay thức tỉnh, không còn gì che chở lặp tức cạ lấy vải bên trong quần tây, Vỹ quăng kéo đi chỗ khác ròi mân mê đầu cặc Thịnh qua lớp quần tây.

"Tôi như bây giờ là để có thể sánh ngang với Thịnh nhưng Thịnh đã là anh rể của tôi mất rồi." - Vỹ thở dài. - "Mà cũng không sao, tôi sẽ biến Thịnh thành vợ tôi."

Vỹ cười hắc hắc trong lúc Thịnh vẫn vùng vẫy, cho dù sức lực yếu nhưng Thịnh vẫn chống trả không để Vỹ làm càn.

Vỹ mở cúc quần tây ra cho con cặc Thịnh trượt ra bên ngoài, đổ bôi trơn lên tay xoa lấy con cặc của Thịnh, tay còn lại lần mò vào áo Thịnh, từ từ phanh cúc ra, Vỹ hôn lấy xương quai xanh của Thịnh, cắn xuống một cái, rồi tiến vào bóp đầu vú to bự của Thịnh.

"Để tôi làm Thịnh ngoan ngoãn chút."

Cách mà Vỹ làm Thịnh ngoan đó là sục lấy sục để con cặc của Thịnh. Vỹ không phải sục thí sục đại mà là rất có kỹ thuật, điều này Thịnh cũng công nhận, bởi Thịnh rên hừ hừ, cố cắn môi để không phát ra tiếng.

Tay Vỹ luồng trên thân cặc, mân mê đầu khấc, trêu đùa lỗ tiểu, đưa lên đưa xuống nhịp nhàng, biết cách gợi hứng thú nhưng, dù tay Vỹ rất tốt thì Thịnh cũng rất trâu bò, qua nửa tiếng mà tinh binh vẫn chưa thoát ra, Vỹ lúc này hướng lên hôn gáy tay Thịnh, ưm, Thịnh hơi rên, Thịnh bỗng thấy cả người nóng hổi hơi nhướng mày lên. Vỹ nhìn thì biết thuốc đã ngấm rồi.

Vỹ thở vào tai Thịnh, xoa Thịnh đến mềm nhũn, trong phút chốc, cột nước trắng ngần được bắn ra thật cao, Thịnh thở hỗn hển. Tinh của Thịnh dính trên tay được Vỹ liếm sạch, còn một ít thì thoa hai bên đầu vú Thịnh. Vì tác dụng của thuốc nên người Thịnh đổ mồ hôi, áo sơ mi trắng dính sát vào da hiện lên những đường cơ bắp rắn chắc khiến Vỹ thèm thuồng, hướng lên mà cởi hết cúc sơ mi ra, mút lên tám múi của Thịnh. Môi Vỹ mút mút dần xuống vùng tam giác nhạy cảm, dừng ở đấy, Vỹ lấy kéo cắt phăng luôn cái quần tây vướng víu của Thịnh. Vỹ nói nhỏ bên tai Thịnh, như thổi gió vào tai Thịnh:

"Thịnh sướng rồi thì cũng phải để tôi sướng chứ?"

Thế là Vỹ hôn một cái lên mặt Thịnh, hôn dần xuống ngực, múp lấy hai quả đào căng mọng rồi đi đến vùng tam giác nhạy cảm, con cặc vừa bắn ra đã nằm mềm oặt, Vỹ nhẹ nhàng đưa tay đến xoa xoa, Thịnh rên nhè nhẹ, Vỹ xoa xuống hai trứng, xoa một cách điêu luyện như nâng báu vật trong tay, Thịnh lại rên hơn thế nữa.

Vỹ thấy phản ứng của Thịnh như thế thì rất hài lòng, tháo hai cọng xích chân Thịnh ra để Thịnh ngọ ngoạy, Vỹ nắm lấy con cặc của Thịnh, chân Thịnh mềm nhũn. Giờ trong người anh rể đã chứa hai loại thuốc, một giãn cơ, một kích dục, có thể ngọ ngoạy chân như thế thì bình thường lực cũng lớn lắm.

"Ngoan ngoãn chút thì sẽ không đau mấy."

Vỹ nói với giọng đe dọa, cậu đưa tay dần dần xuống cái lỗ nhỏ của Thịnh. Nhìn độ e thẹn này có lẽ chưa ai xài qua đi, hoặc lâu quá rồi không xài. Vỹ bỗng úp cái mặt vào cái lỗ ấy, đưa lưỡi liếm lấy cái lỗ đít này, đưa lưỡi luồn vào bên trong, chủ nhân lỗ đít thì cựa quậy vì nhột, cứ lắc hông qua lại, Vỹ dùng hai tay tách cánh mông ra, mỗi lần hông di chuyển là đánh vã vào mông mấy cái liền nghe ra tiếng chan chát, mông cũng vì thế mà đỏ lên.

Quậy thì quậy thế nhưng cặc Thịnh từ bao giờ đã hướng lên, vì để trừng phạt, Vỹ bốp mạnh trứng dái Thịnh, Thịnh đau quá nên ứ một cái rồi khép dò lại che chở dái, Vỹ nào cho như thế, tay tách ra rồi tiếp tục mút mông.

Từ lúc nào, Thịnh cảm giác được trong đít mình không còn là cái lưỡi điêu luyện nữa mà là một ngón tay của đàn ông cùng chất bôi trơn mát lạnh, Thịnh hơi rùng mình. Thực tế không phải Thịnh luôn làm top, trước kia Thịnh cũng từng làm bot nhưng chủ yếu là trong các cuộc hoang lạc tập thể, còn chơi đôi thì Thịnh luôn làm top. Ấy vậy, lâu rồi không chơi cũng cảm thấy thốn lắm chứ.

Một ngón tay vừa đưa vào, Thịnh cảm giác như rặn ỉa, người cọ cọ, ngón tay kia luồng lách vào trực tràng của anh, nó khiêu khích mà gãi nhẹ lên thành ruột, lại có phần nghiêm túc mà đâm vào. Con cặc Thịnh do không quen nên xìu xuống nhưng khi hai ngón tiếp theo tiến vào khoáy, con cặc Thịnh dần cứng lên, quả nhiên từng bị đâm thì dù có làm to thì vẫn sẽ nhớ hương vị dâm đãng đó. 

"Cơ thể thích ứng nhanh như vậy mà leo lên làm top thật uổng phí đó anh rể."

Vỹ nói ra, tay lại đâu sâu vào, ba ngón vào ra ra vào.

"Ưmmm..."

Nước bọt trong miệng Thịnh chảy ra, dọc theo môi rơi xuống, răng Thịnh cắn lấy thanh ngang để kiềm tiếng rên.

"Nói cho Thịnh biết." - Vỹ tiến lại gần tai Thịnh - "Tôi từng chứng kiến buổi chịch tập thể của Thịnh, chứng kiến cách mà Thịnh nứng lồn cầu xin mọi người chịch mình, cách mà Thịnh bắn tinh ồ ạt ra sao."

Tới đây Vỹ thở dài: "Tiếc là gần chục năm gì rồi, giờ muốn thấy lại cũng hơi khó."

Nghe được tới đây, Thịnh rất muốn chửi thề. Ơ địt, thằng chó đẻ này biết mình từ hồi nào thế? Chục năm trước? Đụ, trước đó mình có xuống cái xứ này bao giờ đâu, còn đang theo bên nách mấy đàn anh Sài Gòn mà? Đụ má, dù mày có thấy ai chịch tao thì cũng là quá khứ rồi, liên quan lồn gì mà bây giờ mày chịch tao. Thịnh đung đưa dây trói trên đầu, việc này tốn rất nhiều sức hơn Thịnh nghĩ nhiều.

"Ưmmm"

"Ngoan ngoãn nào"

Chát, chát.

Tiếng tay Vỹ đánh vào mông Thịnh nghe giòn tan, Thịnh chưa kịp hoàn hồn thì Vỹ đẩy lút cán con cặc khủng của cậu vào trong đít Thịnh, Thịnh mở to miệng, trắng mắt rồi hét lên, cong cả người, con cặc này, đoán xem, tầm 19-20 cm, dù sao lâu rồi mình không làm bot mà Vỹ nó đẩy lút cán như vậy, chết mất thôi.

"Đây là phạt. Ngoan ngoãn chút thì sẽ không đau nha Thịnh."

Tuy nói là trừng phạt nhưng Vỹ cũng biết xót thương, lấy con cặc khủng của mình ra, thoa thêm một chút bôi trơn rồi đẩy trở lại lỗ nhỏ. Thịnh bởi vì tổn thương mà hơi run run khi Vỹ tiến vào, Vỹ lấy tay xoa xoa cơ bụng Thịnh như an ủi.

"Ngoan, sẽ nhẹ nhàng với Thịnh."

Thịnh nhận được chút bài học, biết bản thân trúng thuốc nên chả đánh lại được, đành thuận theo. Vỹ đâm nhẹ nhàng vào cúc của Thịnh, dùng kỹ thuật ngoáy ngoáy đầu khắc cho toàn bộ bên trong anh rể hưởng đủ, tay thì không ngừng mân mê vú Thịnh.

Thịnh sắp không kìm nén được mình, được một tiếng trôi qua Vỹ vẫn hùng hục cày cáy trên người mình, cơ thể Thịnh nhanh chóng quen với nhịp điệu của Vỹ, cái cách mà Vỹ đẩy cặc vào lỗ, trêu đùa với bên trong, cách mà Vỹ đâm mạnh bạo gợi sự tỉnh táo cho Thịnh, cách mà Vỹ đang biến Thịnh trở nên mất lý trí. Thịnh nói với bản thân là đang dính thuốc nên mới thấy sướng, hiện thực luôn tàn khốc hơn suy nghĩ, không để anh rể mình nghĩ lung tung, Vỹ đâm liền vào điểm G của Thịnh khiến anh chảy tinh ra ồ ạt.

Sau lần bắn tinh thứ hai, Vỹ mở khóa miệng lẫn bịt mắt cho Thịnh.

"Ưmmm...hài lòng chưa? Thả tao ra..."

Thịnh nhìn đống bầy nhầy trên ngực mà nhíu mày lại, lại nhìn đến Vỹ, không hiểu sao cả người mình nóng rực, Vỹ thì đang cởi trần, con cặc lại đang vẫn ra vào lỗ đít của Thịnh, nhìn đến biểu cảm lắc đầu của thằng em vợ, Thịnh nổi điên lên.

"Đụ má, thằng chó đẻ, mày muốn gì nữa? Chịch cũng đã chịch rồi, đụ má, tao là anh rể mày đó, mày làm vậy không thấy có lỗi với chị mày à? Thả tao ra rồi tao xem như không gì hoặc tao ra được là báo công an tội mày hiếp dâm cho đi tù mọt rông, thằng mất dạy."

"Vậy hả?"

Vỹ cười khinh trước lời chửi của Thịnh, đâm lại một cái vào đít Thịnh, Thịnh rướn người, xoay cái lưng một cái, muốn thoát khỏi con cặc của Vỹ.

"Ra là Thịnh thích Doggy à?"

Vỹ lật người Thịnh trong tư thế bò, dây trói bị cuốn một vòng siết chặt lấy tay Thịnh, Vỹ lại tiếp tục đâm vào rút ra.

[Nghĩa vợ tình chồng.]

"A...a....a...thằng mất...dạy....mày...mày...."

Vỹ đẩy người lên ngậm lấy tai Thịnh, anh rể không tình nguyện mà né tránh đôi môi ấy, Vỹ nắm đầu Thịnh lại, cắn lên tai Thịnh rồi lưng lại húc thẳng một cái, anh ưỡn cả người.

"Đụ má...rời..rời....khỏi người tao ngay....ưmmm"

"Thịnh nhìn xem, Thịnh không thật thà gì cả."

Vỹ đưa tay xuống cậu bé đã cứng của Thịnh, dù ra hai lần nhưng nó vẫn còn sung sức như muốn ra vẻ lần nữa, muốn phóng thích lần nữa.

"Reng reng"

Thịnh sắp lên cơn chửi mới thì tiếng chuông di động tắt ngang, là điện thoại của Vỹ, Vỹ giữ cặc trong đít Thịnh, lấy điện thoại đặt trên giường xem là ai, nhìn qua tên người gọi, Vỹ bỗng cười một tiếng.

Vỹ rút cặc khỏi đít Thịnh, xoay anh về tư thế nằm ngửa.

"Đụ má,... mày muốn gì?"

Vừa nói xong thì Thịnh ngẩng mặt ra, trên màn hình điện thoại Vỹ hai chữ "Chị hai" rất to và rất rõ.

"Mở máy hay không đây anh rể?"

Chữ "anh rể" được Vỹ nhấn mạnh, âm tiết lại kéo dài ra.

"Thằng điên, mày thử xem..."

Chưa nói hết câu thì Vỹ nhấn nút nghe, còn bật cả lo ngoài, Thịnh nhanh chóng ngậm miệng.

"Alo chị hai, có chuyện gì à?"

Nói xong câu này, Vỹ đẩy một cú lút cán vào người Thịnh, mắt Thịnh vì kiềm nén nãy giờ mà đã đỏ chót từ lúc nào không hay, Thịnh cố nhịn miệng không phát ra tiếng.

"Chị điện dặn em nhớ nhắc anh Thịnh ăn đúng giờ, ảnh hay bỏ bữa lắm, chị nhắc mãi mà không nghe."

Vì bật lo ngoài nên khi giọng Duyên từ máy Vỹ phát ra, Thịnh nghe rõ như đang nói chuyện trực tiếp.

"À...., em vừa cho anh ấy ăn no rồi."

Thịnh đạp Vỹ một cái liền bị Vỹ kiềm chế, trả thù bằng cách đẩy lại một cú, Thịnh quằn quại, tiếng rên ư ử phát ra nhỏ xíu không đủ lọt vào điện thoại.

"Thật không đấy?"

"Chị cũng biết em nấu ngon như nào mà?"

Để chứng minh cho mình "nấu ngon thế nào", Vỹ tăng nhịp điệu đụ, đẩy cặc vào ra liên tục trong đít Thịnh, lúc này đưa điện thoại hơi gần Thịnh, anh vì bị đâm mà run rẩy, dù có cắn môi kìm nén nhưng vẫn không nén hết tiếng rên rỉ. 

"Bên em có gì à? Sao nghe ồn thế?"

Duyên hỏi khi nghe thấy tiếng ư ử kì lạ, nghe thật giống tiếng con thú gì đó bị thương đang cầu giúp đỡ vậy. Ở bên này, Vỹ nhìn cặp mắt đỏ ngầu của Thịnh mà cười, dùng khẩu hình miệng nói cho anh rể biết, "Hay nói cho chị ấy biết nhỉ?", Thịnh vội vã lắc đầu, tóc tai ủ rũ vì mệt, vì khát tình, biểu hiện khuôn mặt uất ức, cam chịu vô cùng.

Vỹ nhìn con sói đã bị chịch tơi tả thành chó nhà động dục như vậy, có vẻ hài lòng:

"À, em đi đến chợ thì giữa đường bắt gặp con chó hoang ý mà." - Vỹ nhìn Thịnh rồi nói bằng khẩu hình "Con chó hoang tên Thịnh ấy mà".

Thịnh giận run cả lên, răng cắn bầm cả môi, Vỹ đưa một tay đang rảnh sục lấy con cặc của Thịnh, Thịnh không chịu được mà ưỡn người lên, nhân cơ hội, Vỹ đẩy một cú vào, Thịnh ứ ư thành tiếng.

"Chó muốn nói gì với chị hai không?"

Vỹ đưa điện thoại sát mặt Thịnh, anh giật cả người, nhìn Vỹ thì thấy cậu chưng ra vẻ mặt hồn nhiên vô tội khiến Thịnh nghiến răng lắc đầu lia lịa. Kích thích dâng trào thì Vỹ  bỗng dừng lại, Thịnh tự dưng hụt hẩng, cả người đang bị lửa tình đốt mà tự dưng dập tắt thế ai mà chịu nổi, anh nhìn Vỹ, Vỹ nói khẩu hình "Muốn thì tự làm", Thịnh cắn răng chịu đựng. Mặt khác, nhìn điện thoại, tim Thịnh đập thình thịch không yên.

"Haha, thôi, làm trò con bò của em tiếp đi, hai anh em ở nhà trông nhà, chị tối mai về đến rồi."

Sau khi Vỹ nói "Dạ" thì tiếng tút tít vang lên báo hiệu Duyên tắt máy. Duyên ngừng nhưng thuốc trong người Thịnh chưa dừng, nó cứ hối thúc Thịnh phải húp chọn con cặc kia nhưng Thịnh không làm được.

"Vẻ mặt thế này, hèn gì mấy đứa đè Thịnh xong đều muốn chiếm Thịnh làm của riêng."

Trong lời Vỹ mang theo ý cười và ganh tị, Thịnh bị Vỹ đâm mấy lần thì bụng chứa đầy tinh dịch của Vỹ, cặc Thịnh vẫn thẳng đứng muốn ra lắm nhưng không được. Thấy thế, Vỹ thương tình búng nó mạnh một cái, a, cơn thốn đến cực nhanh mang dòng tinh ồ at chảy ra ngoài, Thịnh đau điếng cả người trong lúc tinh trùng cứ lần lượt theo dòng dính lên người.

Vỹ biết giờ Thịnh vô cùng yếu đuối nên trói chặt tay Thịnh lại đề phòng, bế Thịnh lên đưa vào phòng tắm. Tuy nhìn Vỹ bé hơn Thịnh nhưng lực của Vỹ lớn lắm, tập luyện cơ bắp đã lâu để đợi cơ hội như ngày hôm nay. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mục Lục

  MỤC LỤC [21/01/2020 - 05/02/2020] Chương 1 ~ 23 - 24 Tết: Hại Người Hại Mình  Chương 2 ~ 24 Tết: Người Có Lúc Vinh, Lúc Nhục  Chương 3 ~ 2...